Posted in Đoản văn.

[Ngắn] Bạn già.

Bạn già là gì? 
Là người ở bên bạn qua từng năm tháng, từ thuở ấu thơ trốn học đi chơi đến khi tóc đã hoa râm mắt đã mờ. 
Là người không bao giờ bỏ mặc bạn trong mọi hoàn cảnh khó khăn, nhọc nhằn. 
Là người không bao giờ thảy cho bạn mớ bòng bong phiền não, lo âu hay mỏi mệt rồi ung dung bỏ đi.
Là người dám sánh vai cùng bạn đến cuối đời người, mặc kệ lời đàm tiếu hay dị nghị của người đời.
Em ơi có bao nhiêu, sáu mươi năm cuộc đời… (“Sáu mươi năm cuộc đời” sáng tác của nhạc sỹ Y Vân)
Đời người kiếm một người bạn biết lắng nghe mình, biết thấu hiểu mình đã rất khó, huống chi, là bạn già.

Trên đường tôi đi học về có hai người ngồi bán vé số, ngay góc công viên trước doanh trại. Chỉ là hai người bán vé số thôi thì có gì đáng chú ý, ta có thể gặp hàng chục người bán vé số hàng ngày trên mọi nẻo đường cơ mà? 
Họ không giống những người bán vé số chỉ vì mưu sinh kia mà có thể cất đi lòng tôn nghiêm của mình, để cho gánh nặng cơm áo gạo tiền phủ lên che khuất nó. Họ ngồi ngay một góc công viên, một người đàn ông bị tật hai chân ngồi bán, người đàn ông còn lại thì che dù cho cả hai, thi thoảng lại rót ly nước cho người bên cạnh, có khi lại lấy khăn lau đi những giọt mồ hôi chảy ròng dưới cái nắng biển nóng bức. 
Họ chỉ ngồi im lặng mà bán, không chèo kéo hay diễn trò, có người tới thì vui vẻ bán, không thì ngồi nói chuyện với nhau. Dù mưa hay nắng, tôi vẫn thấy hai người họ ngồi ngay góc công viên ấy, vẫn cây dù ấy, vẫn từng hành động quen thuộc ấy.
Cứ mỗi lần chạy ngang qua công viên thì tôi liền đảo mắt quanh xem thử có hai người ngồi ở góc đó không. Nó như một thói quen, chắc vì tôi là đứa lo chuyện bao đồng.
Chưa bao giờ tôi thấy chỉ có một trong hai đi bán cả, một là cả hai cùng đi, còn không là cả hai cùng nghỉ. Một sự ăn ý đến khó tin giữa hai người đàn ông đã bước đến giữa giai đoạn trung niên.
Chưa có lần nào tôi dừng lại để mua một tờ vé số, cơ bản vì chỗ đó là vòng cua mà nếu dừng lại thì xe du lịch bem chết. 
Chỉ là hôm nay…
“Chú ơi, con thấy mấy bữa có cái chú kia đi chung với chú mà?”
Tôi thấy hôm nay chỉ có một người đi bán, bên cạnh còn có một người phụ nữ lạ mặt khác nên dừng lại mua vé số, cốt để tò mò thôi.
“Mi nói hắn? À, do hôm tê có cái đám muốn giựt vé số của chú nên hắn nhào ra giựt lại. Rứa tề cái thân như con tôm chua thì răng mà giựt lại? Rứa là hắn bị đánh nằm ở nhà rồi.” 
Người đàn ông cầm cọc vé số cười cười. Đuôi mắt đã hằn lên nếp nhăn nhỏ nay cong lên cười khiến người ta có chút xót xa.
Người nghèo thấp cổ bé họng, sống an ổn qua một ngày là đã hạnh phúc rồi. 
“Mi không thấy chú với hắn có cái chi là lạ hỉ?” Người đàn ông đó vẫn cười, như là điều đó giúp mình có thêm nghị lực vậy.
Tôi lắc đầu. Thật ra con chỉ thấy hint thôi, tôi nói thầm trong lòng.
“Mi cứ nói thiệt đi, chú có mần chi mi mô.” 
“Chú với chú kia là anh em hả?”
Người đàn ông cười to một đỗi rồi lấy tay quẹt cái gì đó đã thấm ướt khóe mắt. Là do cười ra nước mắt hay là gì?
“Anh em cái chi. Tụi chú là bạn già. Nói mi hay, ở cái tuổi trung niên mà mang thân tàn tật lê lết rày ni mai đó thì khổ lắm. Cơ mà có tên bạn già tê tề thì khổ mấy cũng qua.” Người đàn ông ôm ngón áp út bên tay trái của mình, chỗ có buột một cọng dây thun đã bạc cả màu vàng vốn có.
Tôi nhận vé số rồi về, trước khi chạy xe đi thì nghe mấy câu hát thoảng qua tai…

Em ơi có bao nhiêu, sáu mươi năm cuộc đời.
Hai mươi năm đầu, sung sướng không bao lâu.
Hai mươi năm sau, sầu vương cao vời vợi.
Hai mươi năm cuối là bao.

Đời người có bao nhiêu cái hai mươi năm? Không mong cả đời giàu sang phú quý, chỉ mong hai mươi năm cuối đời có người bên cạnh lúc sớm lúc chiều.
Bạn già, là thế. 

 

Posted in Đoản văn.

[Ngắn]Tình cảm không phải là thứ để đùa giỡn.

Tôi với nó là bạn thân từ thuở bé. Từ cái hồi vô tư vạch quần khoe chim nhỏ đến cái độ chim nhỏ cũng thành lớn. Tôi với nó thân lắm, đi đâu nó cũng kè kè theo tôi, trừ khi tôi về nhà. Nó nói, nó ghét người lớn lắm.
Năm tôi 7 tuổi, tôi bị một trận tai nạn va quẹt xe cộ khi đang băng qua đường. Kỳ tích là cả người tôi dù bị quẹt ra xa nhưng bị sưng một cục và trầy da. Nhưng trí nhớ tôi thì yếu đi dần. Tôi hay quên trước quên sau, mẹ tội nói là do tôi không tập trung. Tôi chả tin.
Ngày tôi bị tai nạn, là ngày nó chuyển nhà đi Sài Gòn. Nó không bảo cho tôi, làm tôi giận nó suốt một năm. 
Đằng đẵng hai năm trời, tôi lớn lên, đi học có thêm nhiều bạn bè nên tôi cũng quên dần đi, từng có một thằng nhóc luôn bám đuôi mình ngày xưa. Cho tới khi tôi được 12 tuổi.
“Sao tao nhìn mày quen quen ?!” Khi tôi ra Quảng trường trượt patin thì va phải một thằng nhóc.
“Ờ tao cũng vậy.” Thằng nhóc phủi áo, nheo nheo mắt nhìn tôi.
“Ủa mày dân ở đây hả ?” Tôi bắt chuyện với thằng nhóc.
Thằng nhóc cười cười: “Hồi nhỏ thôi, sau đó tao theo anh vô Sài Gòn sống rồi. Tao về đây tìm bạn.” 
Tôi cũng tò mò lắm, dù tôi sống cũng ở thành phố, nhưng so với cái Sài Gòn xa hoa nhộn nhịp thì nơi tôi sống buồn chán hơn nhiều.
“Bạn mày, gái hả ?? Đẹp không ?”
“Gái con mắt mày, người tao kiếm là thằng bạn khốn của tao. Tao bỏ đi năm tao 7 tuổi, hình như khi đó nó bị tai nạn hay sao ấy nhưng tao đang ở trên xe nên không tìm nó báo được.” 
“…” tôi im lặng một hồi “Thằng khỉ, mày quên ngày xưa có một thằng nhóc con mà mày hay chơi dại kéo ’em trai nhỏ’ của nói rồi nói muốn nói cái đó nó mau lớn không hả ?” Tôi vỗ cái đét vào vai nó.
“Mày đó hả, thảo nào tao nhìn cái mặt thộn của mày thấy quen quen.” Nó vỗ cái bốp vào mông tôi lại.
Thế là hành trình “như chưa hề có cuộc chia ly” của chúng tôi dã xảy ra như thế.
Tôi trao đổi nick facebook với nó, hay đứa chúng tôi nói đủ thứ qua facebook, hờn giận thuở bé nhanh chóng bị lãng quên.
Thế nhưng, tôi dần nhận ra có gì đó không bình thường. 
Nó thích tôi.
Một thằng trang bị shotgun dưới thân lại thích một thằng có vũ khí hạng nặng y chang mình. 
Tôi không thể tin được. Nhưng tôi chọn bỏ lơ, vì nó chưa bao giờ có một chút sơ hở gì về việc này. Tôi cũng lười nói.
Tôi chia sẻ việc tôi theo đuổi con gái nhà người ta ra sao, yêu nhay ngọt ngào thế nào. Tôi mong nó dẹp quách cái tình cảm điên rồ với tôi kia đi.
Rồi con nhỏ tôi thích nó chỉ muốn lấy oai với lũ bạn nó bằng thằng bạn trai hờ là tôi. Nó chán, nó đá tôi đi. Tôi dù sao khi ấy cũng chỉ là một thằng nhóc mười ba mười bốn tuổi đầu, trẻ trâu đầy mình liền diễn trò bi thương, lụy tình. Cốt yếu, chỉ là tôi muốn nó thấy rõ rằng “tôi thích con gái, chứ không phải một thằng có shotgun.”
Nó đối với chuyện này không có biểu lộ đau khổ nào, ít nhất là khi chat voice với nó. Nó còn ra sức an ủi tôi. Làm tôi cảm thấy vô cùng mơ hồ về chuyện này.
Rồi tôi nhanh chóng thích một cô gái khác, một người đầy khí chất, ôn nhu nhưng cũng lại lạnh lùng. Tôi như si như cuồng. Quãng thời gian ấy tôi như chỉ có chuyện liên quan đến cô ấy khi nói chuyện với nó.
Rồi,cô ấy chỉ nói một câu:” mình xem cậu như em trai mình thôi” rồi xách dép bỏ chạy mất hút. Tôi chán ghét cực độ lũ con gái ấy. Rồi tôi như đùa như thật nói với nó: “Ê, hay tao với mày quen nhau đi.” Và nó ừ.
Thật ra khoảng thời gian chúng tôi yêu đương không khác gì bình thường khi còn là bạn bè cả. Nó lãnh đạm đến mực tôi tưởng nó ghét tôi, nếu như không phải hằng năm tôi đều nhận được quà sinh nhật tự tay làm từ nó. Quen nhau yêu đương qua mạng cứ bình thường như vậy trôi qua một năm. Tôi luôn khoe mình có người yêu, không khác gì một đứa trẻ khoe mình có con gấu bông mắc tiền. Nhưng tôi chưa bao giờ tiết lộ giới tính của nó cả. 
Rồi một ngày nó bảo nó nhận được học bổng đi Nhật du học. Khoảng cách hơn mấy ngàn km giờ đã tăng lên thành giữa hai đất nước với nhau.
Tôi cũng rất hứng thú với trò yêu đương này nên chăm sóc nó rất tốt. Nhưng, tôi biết đó không phải tình yêu, mà chỉ là sự hứng thú.
Khi qua Nhật, số lượng liên lạc giữa chúng tôi ngày càng giảm và tất cả đều là nó liên lạc với tôi chứ tôi không thể tìm được nó. Rồi nó im hơi lặng tiếng suốt một tháng trời.
Tít tít. You have new messenger.
Từ số lạ.
[Em là bạn nó đúng không ? Nó chết rồi em ạ]
Tôi thấy số mã vùng không phải ở Việt Nam, liền nghĩ đến một người…
[Giỡn quài mày. Sống chết éo có đem ra đùa đâu nhá.]
Tít tít. You have new messenger.
Từ số lạ.
[Đây là giấy báo tử
Tệp đính kèm: abc-xyz.jpg]
Tôi như muốn đập nát điện thoại vì giận. Sao nó có thể đùa giỡn bằng cái chuyện thần kinh này chứ. Cách đây một tháng nó còn nói Tết này sẽ về mà.
Tôi không tin.

Một tuần trôi qua tôi gần như quên mất chuyện này. Cho ddến khi một cô gái làm quen tôi trong một lễ hội hẹn hò của câu lạc bộ: “Anh có người yêu chưa?”
Theo bản năng tôi liền đáp lại: “Tôi có rồi.”
“Vậy người yêu anh đâu ?”
“…”
Phải rồi, nó đâu ?
Nó đâu rồi ? 
Nó đang ở Nhật mà phải không ?
Hay… nó chết rồi… ?
Nó chết rồi sao ?
Phải rồi, anh nó nói nó chết thiệt rồi.
Tôi trong lúc rối rắm lỡ tay đập bể ly nước ngọt, thu hút ánh nhìn của mọi người. Tôi sợ hãi, liền bỏ chạy.
Về tới nhà, mẹ tôi nói: “Có ai gửi bưu phẩm kìa con, không có tên người gửi. Hình như gửi cho con ấy ?”
Tôi xé mở bưu phẩm, bên trong là một cái hộp, bên ngoài có vẽ một dây thường xuân cách điệu. Đó là ký hiệu của tôi và nó.

Bên trong chiếc hộp là một quyển sổ giấy đen, được viết bằng bút trắng. Sổ chỉ được viết hai, ba trang đầu còn lại đầu trống.
“Gửi thằng bạn yêu dấu của tao,
Tao biết là mày sẽ không biết đến sự tồn tại của quyển sổ này đâu, hí hí hí. Nên tao bung lụa đây.

Mày biết tại sao hồi còn nhỏ tao không thích về nhà mày chơi không? Vì tao ghét người lớn, tao ghét thấy cảnh gia đình người ta hạnh phúc. Khi đó, tao cảm thấy mình như một thứ thừa thãi và họ đang cười trên nỗi đau khổ của tao. Tao có ích kỷ quá không mày?

Mẹ tao bị kẻ đó lừa bỏ nhà đi, bị ba mẹ mình cắt đứt quan hệ. Bà không chỉ bị lừa tình, bị lừa đi tiền bạc, sức khỏe mà cả mạng sống của mình. Tên đáng chết đó ôm tiền mẹ tao đi lấy vợ, để bà vì quá sốc mà tự sát cuối cùng sinh non tao. Tao ra đời trong cái chết của mẹ mình, trong cái sự hất hủi của nhà ngoại, trong cái sự phản bội của cái kẻ mình gọi là cha và cả những cái nhìn thương hại.

Lẽ ra tao phải sống vất vưởng đầu đường xó chợ như những thằng ăn mày kia rồi, nhưng tao được con trai của kẻ đó cưu mang. Hóa ra anh tao cũng chỉ là con của một người phụ nữ giống mẹ tôi. Nhưng anh ta may mắn hơn vì mẹ anh ta mạnh mẽ hơn mẹ tôi nhiều, bà ta không tự sát mà còn nỗ lực kiếm tiền nuôi lớn anh ta và còn đòi được một khoản tiền bên nhà kẻ kia. Anh ta có một người mẹ thương mình từ nhỏ đến lớn. Tao sống với họ mãi đến năm lên 7 mới vào Sài Gòn ở.

Trong khoảng thời gian chưa chuyển nhà, tao quen biết mày.

Mày biết cái dáng vẻ của một thằng xi cà que giơ hai tay chắn trước mặt một thằng ngu người như tao, ngăn cho đám kia đánh tao, mày biết lúc đó mày nhìn ngu lắm không hả? Nhưng tao cũng là một thằng ngu mà, tao ngu ngu bị mày hớp hồn mất cmnr. Lúc đó tao chỉ nghĩ không muốn ai động vào mày nữa thôi, không muốn mày vì tao mà bị người ta đánh. Rồi tao cũng nhào vô tát tụi nó bép bép. Cảm giác lấy dép đánh người sướng vl.

Sau khi dứt ra khỏi cái đám đó, tao với mày trốn ra bãi cỏ sau trường ngồi. Mày đập cái bép vào mặt tao rồi nói: “Sao không nhào vô sớm, bị đánh xệ má rồi.” Tao bị mày làm cho yêu chết rồi.

Cuối cùng hai đứa lại dính nhau từ lúc đó.”

Nhìn mấy chữ bị nhòe mặt đi, tôi đưa tay chạm lên mặt mình. Tôi khóc mất rồi. Ký ức năm 6 tuổi với tôi rất mơ hồ, nhưng nó vẫn còn nhớ. Nó nhớ như in từng câu từng chữ. Nó nhớ hết.

Có mấy trang bị xé rách, tôi không đọc được. Tôi lật qua hai trang có chữ còn lại:

“Mày nhớ ngày sinh nhật của mày không, thật ra tao có về. Nhưng tao chỉ dám đứng xa xa nhìn mày đi chơi với bạn. Tao, tao không muốn người ta biết mày có một thằng bạn bệnh hoạn như tao. Tao không muốn người ta dè bỉu mày. Tao sợ thấy mày đau khổ. Nên tao chỉ dám để quà vào giỏ xe mày. Ôi má nó, thằng khốn nào lấy mất bà quà của tao tặng mày rồi? Ôi đờ mờ nó!! Cuối cùng tao vẫn không tặng được quà cho mày, tao biết mày giận tao nhưng mày không nói.”

Tôi bịt kín hai mắt, tôi muốn gào lên: Không, mày không phải là thằng bệnh hoạn, tao mới là thằng khốn khi để mày nghĩ như vậy. Mày không bệnh hoạn!!

Nhưng, khi đó tôi đang vui vẻ với đám bạn tôi không hề thân, khoác lên cái vẻ giả tạo tươi cười mà đi chơi với nó. Nếu có thể, tôi thà đi uống nước mía với nó còn hơn.

Tôi lật tới trang cuối cùng.

“Mày biết không, năm chú mày mất vì bị ung thư máu, mày đã khóc rất nhiều. Mày khóc với tao, mày suy sụp. Tao đau lòng lắm. Tao không muốn mày phải vì sự mất mát của người thân cận như vậy làm mày suy sụp nên tao luôn tìm mọi cách an ủi để mày có thể vượt qua mất mát này. Nhưng cuối cùng, tao cũng phải xa mày.” Trên sổ có một vài chỗ bị thâm lại. Đó là… máu.

“Tao chảy máu mũi rất nhiều, còn ngất đi nữa. Anh tao đưa tao đi khám, bác sĩ nói, tao bị ung thư máu. Khi đó tao đã xé rách đi giấy khám bệnh. Sao có thể? Tao sao bị ung thư được? Đây có phải phim Hàn đâu!! Tao trốn trong phòng, cắt đứt liên lạc với mọi người bên ngoài, trừ mày. Nhưng tao không dám nói nhiều với mày như xưa nữa. Tao sợ lỡ đâu mày quen ỷ lại vào tao rồi khi không có tao mày sẽ sao đây? Tao nhìn mày đăng status oán trách, tao biết mày nói tao. Nhưng tao sợ. Nên tao không dám. 

Tao không biết mình đi khi nào nữa nên tao viết lại cuốn sổ này, tao chỉ mong có một ngày nào đó mày sẽ đọc được. Nhưng chỉ là hy vọng thôi. Sao mày xem được, tao giấu kín lắm. Tao muốn hỏi mày một câu thôi: mày có từng, thật sự có một chút tình cảm nào với tao không?”

Nét chữ run run đập vào lòng tôi tê tái.

Sao lại không. Không chỉ một chút tình cảm mà là rất nhiều rất nhiều.

Tôi vớ lấy cái điện thoại, bấm một dãy số rồi gọi. Tôi lặp đi lặp lại cả chục lần như một thằng điên. Tôi chỉ muốn nghe cái giọng vừa nhay vừa muốn ném dép vào mặt của nó thôi, không cái giọng nữ này.

Tôi ôm chặt quyển sổ vào lòng, cười ha ha mấy cái.

Ngày hôm sau, tôi đem quyển số đến bãi cỏ sau trường tiểu học cũ. Nơi nay giờ bị san lấp gần hết rồi, chỉ còn một phần nhỏ thôi. Tao đào một cái hố bỏ cái hộp xuống, lại nhét một cái hạt quýt lên trên. Nó thích ăn quýt nhất mà. Lấp lấp đất lại, phủi tay vài cái tôi nhìn lại chỗ mình mới chôn cái hộp. Ngồi phịch xuống bên cạnh đó, tao lấy cái tay tát cái bép vào mặt mình, lầm bầm: “Sao không nói cho tao sớm hơn, tao chờ tới nước mắt đàn ông cũng rơi rồi.”

Rất nhiều năm sau, tôi vẫn có thói quen quay về chỗ cái cây quýt đã cao hơn tôi, ngồi dưới tán cây nhìn mông lung, mặc kệ đám con nít nhìn tôi như đồ bị tâm thần. Khi tôi đang ngồi chợt nghe có tiếng ồn ào, lần theo ra phía sau dãy nhà năng khiếu thấy có mấy đứa nhóc, một thằng nhóc bị một đám bu lại quánh, một thằng khác cầm dép quơ loạn vô mấy đứa đang đánh người kia. Cuối cùng hai đứa cũng kéo nhau chạy thoát đám trẻ kia, cái thằng nhóc cầm dép còn ném dép vô mặt một đứa trong đám.

Tôi nhìn đến ngây ngẩn.

“Quân, năm đó… mày cũng ném dép vậy sao? Hèn gì, từ bữa đó về sau thấy mày không mang đôi đó nữa. Mất bà nó một chiếc rồi mà.”

 

Posted in Maze

MAZE – Mê Cung

Tác giả: Ramen_Noodle [#Quỳnhh]

Tình trạng bản thảo: Hoàn thành 4 phần [M][A][Z][E]

Tình trạng đăng: Up định kỳ thứ 5 hàng tuần.

Thể loại: Kinh dị, Tâm lý, Bí ẩn.

Giới hạn độ tuổi: 16+

Giới thiệu:

Bạn là kẻ trốn và chúng tôi tìm. Tốt nhất nên cầu nguyện đừng để chúng tôi tìm ra. Hãy nhớ, sự tò mò có thể giết chết mèo. Bạn là mèo, và chúng tôi là mãnh thú. Cuộc đi săn bắt đầu.

MAZE



Messiah

[M]



[A]



[Z]



 [E]




 

Posted in Siêu đoản văn [Đam mỹ]

SĐV-20

@74 Chủ nợ.

B là chủ nợ của A. Vợ của A mượn B một số tiền rồi ôm tiền bỏ theo trai, để lại giấy nợ cho A với tiệm hoa tươi. B đến nhà A đòi nợ, A nói: “Giờ anh muốn đòi nợ tôi, tôi cũng không có tiền, cho tôi 3 tháng đi làm rồi sẽ có tiền trả nợ từ từ chứ.” B thấy A nói có lý liền cho A 3 tháng kì hạn, sau 3 tháng bắt đầu trả nợ.

Ba tháng sau, B quay lại nhà A, A lại nói như sau: “Có một mình tôi gánh vác cả tiệm hoa, tiền vốn tiền lời gì đều bù qua sớt lại hết rồi. Nếu như anh chịu phụ tôi không công, tôi đỡ việc mới nhanh kiếm được tiền mà trả anh chớ. Thấy tôi nói có sai chỗ nào không ?” B gật gù, chấp nhận làm phụ việc không công cho A.

Sau một tháng, tiệm hoa có khởi sắc hơn, B lại hỏi A về số nợ của cậu, A lại dây dưa: “Tiền tôi vừa mới kiếm được chưa thấm vào đâu, còn phải chăm lo cho bản thân tôi nữa. Chưa kể một mình tôi tự lo cho mình không tốt, không đủ sức khỏe thì sao làm ra tiền. Hay anh dọn qua nhà tôi rồi chăm sóc cho tôi đi ?” B suy đi tính lại thấy vậy cũng đúng, liền dọn qua sống chung với A.

Nửa năm trôi qua.

B hỏi: “Sao anh vẫn chưa trả nợ cho tôi ?”

A trả lời: “Tôi còn tổn thương tâm lý vì chuyện vợ tôi bỏ đi. Cần có người xoa dịu. Hay anh nghĩ cánh an ủi tôi đi ?”

B ngây ngô: “Cách gì ?”

A kéo tay B vô phòng: “Đây, tôi thấy có một cách hiệu quả lắm, chúng ta vào phòng từ từ an ủi nhé !!”

Mười năm sau…

B đập bàn: “Rốt cuộc ai là chủ nợ của ai hả !!?”

A ôm B cười cười: “Thì anh đã dùng cả đời trả nợ cho em rồi.”

@75

Cậu luôn ngoái đầu nhìn theo những “đôi cánh” trở về từ thế giới bên ngoài. Ao ước, khát khao một ngày được tung cánh bay ra khỏi những bức tường kia, thấy biển là gì, thấy thế giới là chi.

Nỗ lực phấn đấu biết bao, chờ mong cái ngày được đứng trong hàng ngũ quân trinh sát, khoác lên mình bộ cánh tự do và chiến thắng. Thế nhưng, họ nói cậu là một con quái vật.

Một con quái vật ăn thịt người, một kẻ vô nhân loại ăn thịt đồng loại mình, một cơn ác mộng đã đe dọa con người bao lâu nay, thứ ác mộng đã giết chết mẹ cậu.

Cái chết là không thể tránh khỏi.

Rồi hắn xuất hiện. Một ông chú chỉ câu đến gần vai cậu. Người đã đá cậu đến xịt máu miệng, luôn mắng nhiếc bằng những câu thô tục và phải làm công việc dọn dẹp cực khổ.

Nhưng ông chú ấy khi tới, đã đem cho cậu đôi cánh hắn ao ước. Choàng lên người cậu bộ cảnh phục đong đầy ước mơ và khát vọng. Đem lại cho cậu đôi cánh mà cậu luôn ao ước. Và cả hơi ấm bất ngờ.

“Hạ sĩ… Hạ sĩ… Tại sao, tôi càng ngày không muốn gọi ngài là Hạ sĩ ? Tại sao tôi luôn muốn cùng ngày dọn dẹp những thứ đồ đầy bụi bẩn đối với ngày, cùng uống loại trà đen đắt đỏ ngài thích, cùng ngài ngủ chung ? Hạ sĩ, hạ sĩ của tôi. Levi Heichou !!

Levi: “Vì nhà ngươi là đồ biến thái !”

@76

Thằng bạn thân nhìn thấy đống ảnh của nó trong máy tính của tôi. Nó nói: “Mày.. mày là…”

“Tao là gay, thì sao ? Mày ghê tởm lắm đúng không !!? Tao cũng nói luôn, tao thích mày lâu rồi. Anh em tốt con khỉ gì !!!” Tôi cười khinh khỉnh, tay giấu sau lưng bấu chặt vào cánh tay.

Nó im im, chắc là do tôi làm dữ quá. Chợt…

“Sao mày không nói sớm !!! Lãng phí ba năm bẻ cong trong thầm lặng của ông đây!!” Nó cười đen tối rồi đưa tay tôi kéo vào phòng.

Ngày hôm sau tôi phải gọi điện xin nghỉ phép. Nằm trên giường khẽ than: “Mịa nó, ông đây lẽ ra phải nằm trên!!!!”

Posted in Đoản văn.

[Ngắn] Cái gọi là nhân tình ấm lạnh

Chương 1:

Vương gia hắn một phút bị tham vọng quyền thế che mờ lý trí, dấy binh tạo phản. Thiên hạ theo đó máu chảy thành sông, sinh linh đồ thán, khốn khổ trăm bề. Hai năm thế cục giằng co bị một tên xuyên tim mà bại trận.

Toàn thân như hóa thành làn sương trắng mờ mịt, khung cảnh chém giết xung quanh như dừng lại một khắc đó. Bên tai không còn nghe tiếng hô to của binh lính triều đình, không còn thấy quân mình bại trận. Trước khi khuỵu xuống liền ngã vào một vòng tay rắn chắc. Hắn muốn nhìn, nhìn xem là ai đến phút cuối vẫn ở bên hắn. Nhưng cuối cùng không thể, hắn chìm vào hôn mê.

Trong mê mang, hắn thấy mình lạc đến một nơi lạ lẫm, xung quanh chỉ độc mỗi sắc tìm từ rừng tử trúc. Hắn theo lối mòn đi mãi, đi mãi. Chỉ thấy đi tới đâu, tử trúc bốc cháy dữ dội đến đó. Hai chân như bị gông xiềng mà lê bước nặng nề, làm hắn cảm thấy như mình là một tên tội phạm đang thị chúng, rừng lửa tử trúc xung quanh chính là lòng căm phẫn mà mọi người dành cho hắn. Lê từng bước khó nhọc, trước mắt xuất hiện một quầng sáng. Một người toàn thân bạch y tọa trên đài sen, chu sa tại mi tâm đỏ thẫm như máu. Toàn thân người toát ra vẻ thoát tục không vương chút bụi trần. Hai tay một cầm nhành liễu, một cầm bình ngọc.

“Quan Thế Âm Bồ Tát…”

“Dạ vương Dạ Hàn Liễu, ngươi có biết vì sao ngươi lại đến đây thay vì bị Hắc Bạch vô thường đem đến Âm tỳ địa phủ hay không ?”

“…” Hắn một mực im lặng, đầu hơi cúi xuống. Hắn không dám nhìn thẳng luồng tiên khí thanh cao trong sạch  kia. Nó làm hắn cảm thấy bản thân mình nhơ nhuốc khôn cùng.

“Ngươi tham quyền uy, tham địa thế mà dùng máu thịt con dân tế ngôi vua của mình, lẽ ra ngươi có thể giành được ngôi cửu ngũ chí tôn, lại bị một tên từ người thân cận hại chết. Ngươi chết, dù xuống mười tám tầng địa ngục làm sao rửa hết tội. Nhưng có kẻ thay ngươi cầu tình, dùng mạng mình đổi một mạng của ngươi, mới kéo ngươi từ Quỷ Môn Quan đến đây. Để người trùng sinh là quá nhân từ với ngươi, sao có thể an lòng sinh linh đã mất. Nay ta cho ngươi trùng sinh sống lại, thấu hiểu được cái gì gọi là nhân tình ấm lạnh.” Hắn nghe có người thay mình cầu tình, trong lòng lại nghĩ đến cơ thiếp mình sủng ái nhất, trong lòng mừng rỡ không ngừng. Không uổng công hắn sủng ái nàng như vậy.

Lửa đỏ bỗng bừng cháy dữ dội, cắn nuốt thân ảnh của hắn…

Bên tai có tiếng động, là tiếng của một người nào đó:

“Vương gia đã tai qua nạn khỏi sống sót trở về, nhưng đời này chỉ sợ…”

“Sợ cái gì? Nói mau đi!” Giọng nữ bén nhọn vang lên, là cơ thiếp mà hắn sủng ái nhất từ trước đến giờ. Hóa ra nàng thật sự lo lắng cho hắn.

“Sợ… từ nay về sau chỉ là một phế nhân nằm im một chỗ, không có cách nào tỉnh dậy được nữa.”

Choang. Tiếng vỡ nát vang lên sắc bén.

“Ngươi… nhà ngươi nói cái gì? Phế nhân!? Ngươi nói hắn sau này chỉ còn là một phế nhân!? Ngươi có còn là đại phu không vậy!? Người đâu, đem hắn lôi ra.” Tiếng người phụ nữ run run như không tin vào tai mình. Hắn cũng không tin được.

Phế nhân, từ nay về sau hắn chỉ còn là một phế nhân!? Hắn không tin. Nhưng dù hắn cố gắng mở mắt hay nhúc nhích một chút cũng không thể, hắn chỉ có thể nằm im đó, không thể cử động, không thể nói chuyện, không thể nhìn thấy điều gì. Điều hắn có thể, đó là lắng nghe.

Cơ thiếp đã rời đi, không có ai vào phòng dọn dẹp mảnh vỡ, trả lại cho hắn không gian yên tĩnh. Hắn nằm đó, yên tĩnh.

Đêm có lẽ buông xuống rồi, tiếng dế rít vang vọng xung quanh. Hôm nay là đêm rằm đầu hè, chắc ánh trăng tròn mà sáng lắm. Đêm nay, lẽ ra phải như những năm trước. Dưới trăng phẩm rượu cùng mỹ nhân, hương gió mùa hè dẫn theo hương hoa thơm ngát ngọt lành, tiếng dế rít đều đều như một khúc nhạc.

Nay chỉ có thể nằm đây, tưởng niệm.

Két một tiếng, có người mở cửa. Có lẽ cảm thấy hắn đã ngủ, người kia liền nhẹ nhàng bước đến gần. Bên cạnh truyền đến mùi hương thanh khiết làm nỗi buồn bực, xót xa của hắn như được an tĩnh lại. Ám sát sao ? Có loại sát thủ nào đi ám sát lại để lại hương thơm sao?

Trong lúc hắn miên man suy đoán, thì có một giọt nước ấm nóng rơi bên khóe mắt hắn, rất nhanh liền bị người kia lau đi nhẹ nhàng. Là ai? Là ai đã rơi lệ vì hắn ?

Ngón tay mềm mại vuốt nhẹ trên khuôn mặt hắn, đầu ngón tay trên da thịt run nhẹ lại hữu lực, như muốn xác nhận việc hắn nằm đây là sự thật. Va chạm nhẹ ấy truyền đến tim hắn một trận đau nhói khó hiểu.

Mọi thứ chìm vào im lặng, không một tiếng nói, không một âm thanh. Mãi cho đến lúc cửa kêu két một tiếng mới biết người kia đi rồi.

Là ai…?


Chương 2:

Tiếng chim ngoài cửa ríu rít không ngừng làm hắn tỉnh giấc, lắng nghe xung quanh một hồi mới biết trời đã sáng. Có người mở cửa phòng hắn.

“Ngươi, từ nay về sau chăm sóc cho tên phế nhân này. Không có chuyện thật sự nguy cấp đừng đến tìm bổn cung và Hàn Kỳ.” Là tiếng cơ thiếp của hắn. Từ khi nào hắn thú nàng làm Vương phi thì lấy đâu ra một tiếng ‘bổn cung? Còn nữa… Hàn Kỳ, không phải là tên của hoàng huynh hắn sao? Gọi thân thiết như vậy…

“Vâng thưa Vương phi.” Giọng một nam nhân vang lên. Giọng nói mềm nhưng không ẻo lả, lại khiến người ta cảm nhận đây là một người ôn nhu nhưng không phải dạng hiền lành gì.

“Ngươi ra ngoài trước đi.”

“Vâng, thưa Vương phi.” Cánh cửa khép lại.

Mùi ngọt nị ngày nào hắn mê luyến nay chỉ cảm thấy gay mũi ngày càng nồng, hắn biết người này đang đến gần hắn. Hắn bỗng thấy quyến luyến hương thơm thanh thuần đêm qua.

Cơ thiếp đưa tay vuốt ve khuôn mặt hắn: “Vốn tưởng ngươi sẽ giành được vị trí cửu ngũ chí tôn kia mới phó thác cho ngươi. Nhưng cũng chỉ là một tên vô dụng, tại sao một tên ta bắn lúc đó ngươi không chết luôn đi. Đỡ nhọc công Hàn Kỳ phải tìm cách đem ngươi che giấu. Phế nhân.” Giọng nói mềm mại như tơ lụa ngày nào nay lại đanh thép, chói tai vô cùng. Hắn toàn thân rét lạnh. Nhưng hắn không cảm thấy đau lòng, vì hắn chưa từng tin tưởng nàng, yêu thương nàng. Hắn chỉ thấy rét lạnh, ghê tởm vì trước kia cận kề nàng.

Cánh cửa khép lại, bỏ mặc hắn.

Một lát sau có người lại vào phòng hắn. Thanh âm nhẹ nhàng, như không muốn kinh động đến hắn. Làm vệ sinh, thay y phục, cho hắn ăn. Mọi hành động đều rất linh hoạt nhưng vẫn mang theo ý tứ kính trọng, chu đáo nên không làm hắn phản cảm với việc có một nam nhân khác chạm vào người.

Một ngày buồn chán trong tĩnh lặng cứ như vậy trôi qua, đêm chìm xuống. Cánh cửa lại lần nữa bật mở, không giống với tiếng chân buổi sáng, lần này bước chân như đạm như khinh mà đén gần hắn. Lần này người này không khóc nữa, chỉ im lặng ở bên cạnh hắn.

Hắn từng nghĩ mình sẽ trải qua nửa cuộc đời này trong tĩnh lặng. Hắn muốn phát điên, nhưng hắn không thể. Hắn muốn gào khóc, nhưng hắn không thể. Từ thở bé hắn đã sợ sự tĩnh lặng cùng cô độc, nay tưởng tượng đến cảnh hắn một mình nằm đó, cô độc đến chết làm hắn khổ sở vô cùng. Đây có lẽ là trừng phát của hắn.

Nhưng người này lại đến bên cạnh hắn, tuy người này một lời cũng không nói, như tận lực xóa bỏ sự tộn tại của mình nhưng mùi hương thuần khiết từ người người đó truyền đến làm hắn an tâm dị thường.

Một đêm không ngủ, miên man suy nghĩ.

Ngày qua ngày, người được phân phó chăm sóc hắn làm rất tốt phận sự được giao, còn làm rất chu đáo. Người đó thỉnh thoảng kể cho hắn nghe một số câu chuyện kỳ lạ mà người đó nghe ngóng được. Ngày qua ngày không buồn chán.

Đêm qua đêm, người kia như cũ lại đến phòng hắn, một mự yên tĩnh ở bên cạnh hắn. Sự hiện diện của người đó lại làm cho hắn hình thành một sự ỷ lại, một thói quen. Hắn chưa từng có một giấc ngủ bình yên nào. Trước đây luôn phải đề phòng bất kỳ mọi thứ, dù cho uống say đến hồ đồ thì chỉ một chút động tĩnh cũng khiến hắn khôi phục phần nào thanh tỉnh. Chỉ là ở bên người này, hắn có thể an tâm chìm sâu vào giấc ngủ. Đem qua đêm không tịch mịch.

Hắn bất tri bất giác, chìm vào vào ôn nhu của người ban sáng.

Hắn bất tri bất giác, lún sâu vào sự bình yên của người ban tối.

Đây đã là ngày thứ mười lăm từ lúc hắn tỉnh lại. Mười lăm ngày mà hắn tưởng mình sẽ không chịu nổi lại là mười lăm ngày bình yên và đẹp đẽ nhất hắn từng trải qua. Không có hương son phấn gay mũi, chỉ có hương thơm nhẹ dịu. Không có tứ thu ngũ kinh, chỉ có những mẩu chuyện kỳ diệu. Không có ngươi tranh ta đấu, chỉ có sự yên bình. Hóa ra hắn cũng có thể sống bình yên như vậy.

Đêm nay người kia tới phòng hắn. Lấn át hương thơm ngày nào là mùi máu tươi tanh nồng. Người kia đến gần hắn, cầm lên bàn tay đã không có thể còn cử động của hắn mà ôm chặt vào lòng. Rồi người kia cúi sát xuống, in lên môi hắn một nụ hôn nhẹ. Xuyên qua mùi máu tanh, hắn cảm nhận được mùi hương làm hắn an lòng kia. Mùi hương đó, làm hắn say. Đêm ngay người kia rời đi rất sớm, như không muốn hắn phải ngửi mùi máu kia thêm một khắc nào nữa.

Từ sau đêm thứ hai kia, hắn lại mất ngủ một lần nữa.

Sáng hôm sau người đến chăm sóc hắn không phải người của những ngày trước, hắn cảm nhận được. Hắn ghê tởm động chạm của kẻ kia, hắn bài xích kẻ thay thế đó nhưng hắn không thể làm gì hơn là im lặng.

Liên tiếp mấy ngày sau đó, người đó không tới chăm sóc hắn.

Mấy đêm đó, người kia cũng không tới.

Hắn mơ hồ nhận ra, hai người đó là một.

Đêm nay, một người không ngủ, một người lặng lẽ rơi lệ.

Những ngày tiếp theo vì đã phá vỡ phân cách ngày đêm, người kia có vẻ vui vẻ hơn, thường xuyên cầm thật chặt tay hắn. Nhưng chỉ như vậy, không có thêm một hành động quá mức nào làm hắn thất vọng. Thiệt tình, sao lại thành thật như thế!

Đêm ấy hắn nằm mơ. Trong mơ, người tọa trên tòa sen kia đến nói với hắn:

“Thời hạn của ngươi sắp hết rồi.”

Hắn hoảng hốt: “Thời hạn gì cơ ?”

“Thời hạn trùng sinh của người, ba mươi ngày.”

“Vì… vì cái gì!!? Không phải nói đã trừng phạt ta sao!? Vì cái gì lại muốn đem ta đi!?” Hắn kích động, không để ý mình đã vô tình thất lễ.

“Nên nhớ, không có gì là vĩnh viễn. Tại một khắc mũi tên kia đâm xuyên tim ngươi, ngươi đã sớm chết rồi.”

Cõi lòng hắn tan nát. Vì đêm nay, là đêm thứ hai mươi chín.

Sáng hôm sau, người kia có vẻ phấn khích lạ thường. Lật đật đến bên cạnh hắn, đeo vào cổ tay hắn một cái gì đó.

“Vương gia người xem cái bùa này có đẹp không? Thuộc hạ vừa tự tay xin được ở miếu Quan Âm đó. Nghe nói bùa bình an ở nơi đây rất linh nghiệm. Vương gia nhất định sẽ khỏe lại.” Người này tự xưng là thuộc hạ, nhưng hắn không nhớ mình có một thuộc hạ như vậy.

“Vương gia người phải rất nhanh khỏe lại.” Trong giọng người đó lộ ra một cỗ chờ mong nồng đậm làm lòng hắn đau xót. Khóe mắt hắn ẩm ướt, có gì đó nóng ấm trào ra.

“Vương gia… người, người đừng khóc.” Là nước mắt sao? Đã bao lâu rồi hắn chưa rợi một giọt lệ nào ?

Hắn rất muốn mở mắt nhìn người này. Hắn dùng hết sức lực cố mở mắt ra. Hắn mừng rỡ, mí mắt có vẻ nhúc nhích, ngay lúc đó, tim hắn ngừng đập.

Hắn không cam lòng. Hắn không muốn chết. Chưa lúc nào hắn khát cầu sự sống như bây giờ. Hắn chỉ muốn một lần thôi, nhìn thấy người này.

Khôi phục ý thức, nhận ra mình đứng giữa rừng tử trúc lần trước thì hắn liền cố gàng chạy về phía trước. Những nơi hắn chạy qua, tử trúc liền héo rũ, khi chạy đến nới lần trước thì nơi đây không còn người kia cùng tòa sen mà chỉ còn lại một cái giếng. Hắn bước đến gần, mặt nước trong giếng rất cao, trong suốt như gương. Một lá trúc đáp xuống mặt nước, mặt nước khẽ rung động.

Hắn lờ mờ nhận ra được cảnh trong mặt nước ấy.

Chiến trường khói lửa, một nam nhân toàn thân mặc chiến giáp vung gươm chém giết. Bất thình lình một mũi tên vọt tới đâm xuyên qua lồng ngực nam nhân. Nam nhân ngã xuống, nhưng không ngã xuống đất mà rơi vào vòng tay một thanh niên mặc thanh y. Mặt nước nhòe đi khi hắn muốn nhìn rõ mặt người thanh niên ấy.

Lá trúc lại rơi xuống mặt nước, thanh niên mặc thanh y quỳ trước tượng Phật Quan Âm. Hắn cảm thấy chính mình có thể nghe được thanh niên kia đang cầu nguyện điều gì:

“Xin Người… cứu Vương gia…”

Một lá trúc khác nữa rơi xuống giếng. Lúc này là khung cảnh một nam nhân toàn thân bất động nằm trên giường, thanh niên mặc thanh y kia mước đến gần giường khẽ rơi lệ. Cảnh chuyển, dừng lại cảnh thanh niên ấy cúi xuống in nhẹ lên môi người nằm trên giường.

Mặt nước lại rung động.

Kì này, không phải la lá trúc rơi xuống nữa. Mặt nước rung động dữ dội, dâng lên lại hạ xuống. Một lát sau mặt nước an tĩnh lại, hắn thấy cảnh thanh niên ôm lấy nam nhân trên giường, cổ tay nam nhân có đeo một chiếc bùa đỏ. Thanh niên ngồi im như một pho tượng. Hắn kề sát khuôn mặt muốn nhìn rõ nhưng nước lúc này rút xuống rất nhanh. Giếng cạn.

Hắn ngã ngồi dưới đất, vẻ mặt ngẩn ngơ.

Tại sao, ngay khắc cuối ấy, hắn vẫn không biết người này là ai ?

Tại sao, không thể để cho hắn in sâu bóng hình người này vào tim?

Hóa ra, đây mới là hình phạt chân chính cho một tội đồ như hắn.

Thì ra, hắn cũng có thể biết cái gì là tình người ấm lạnh….

Posted in Đoản văn.

[Ngắn] Trân trọng.

Có người nói với tôi, hãy trân trọng những gì mình đang có, hãy bảo vệ những thứ trong tay mình, đừng nhìn ra xa, sẽ mỏi mắt.

Khi ấy, tôi rất phiền khi nghe những câu này.

Facebook, Zalo, Twitter,… đi đâu thì những câu này luôn đầy ắp trên mạng.

Tôi bỏ qua nó.

Và tôi hối hận.

——

[Minh, tối nay anh có về không ? Em đã nấu bữa tối.] Trong điện thoại vọng ra tiếng nói mềm mại của một thanh niên [Tôi đã nói cậu không được gọi trong thời gian làm việc của tôi mà] đáp lại sự ân cần ấy, là những câu nói lạnh băng giả dối.

“Minh, ai vậy ?” Thiếu niên xinh đẹp dụi mắt tựa vào lòng tôi, ngọt ngào hỏi.

“Giúp việc thôi. Thật phiền phức.” Tôi không chú tâm gì nhiều.


“A… ha…” Tiếng rên rỉ mị hoặc vang lên trong căn phòng, tôi vùi sâu vào thân thể người bên dưới, miệng không ngừng gọi cái tên đã khắc sâu vào tim mình “Vọng Nguyệt… Vọng Nguyệt, đừng bỏ anh.”

Nếu tôi chịu để ý, sẽ thấy người bên dưới tôi đang vùi đầu vào gối, che đi những giọt nước mắt chua xót.

Nếu tôi để ý…

Tiếc thay, tôi lại không quan tâm, tiếp tục thỏa mãn dục vọng của mình trên thân thể của người kia.

——
Lần đầu tiên tôi gặp Trịnh Thiên Nguyệt là sau cái chết của bạn gái tôi một tuần – Trịnh Vọng Nguyệt.

Họ là chị em sinh đôi.

Khi thấy nam nhân, tôi luôn huyễn hoặc mình, à hóa ra Vọng Nguyệt vẫn còn đây.

Tôi luôn tự huyễn tưởng như vậy, chỉ khi tôi phát tiết lên con người ấy, tôi mới nhận ra: “Đây chỉ là một nam nhân dơ bẩn mang khuôn mặt của Vọng Nguyệt.”

Tôi khinh thường điều đó.

Tôi căm ghét điều đó.

Em biết.

Nên một buổi chiều tan sở, em chào đón tôi với một vết sẹo dữ tợn trên mặt.

Tôi biết em nghĩ gì, nhưng khi biết thì đã muộn.

—–
Nhìn vết sẹo trên mặt em, tôi không chút lưu tình giáng cho em một cái tát mạnh.

“ĐỪNG CÓ TỰ MÌNH LÀM HƯ KHUÔN MẶT CỦA VỌNG NGUYỆT. CẬU KHÔNG ĐÁNG!”

Buông cho em một câu tàn nhẫn, tôi bỏ đi.

Tôi đi, đi suốt ba ngày.

Em chờ, chờ suốt đời.

——
Khi tôi quay về, chỉ thấy trong nhà tĩnh lặng.

Lạnh lẽo.

Giờ này, lẽ ra căn nhà phải tràn ngập hương thơm của đồ ăn, phải có chút náo nhiệt.

Thay vào đó, tĩnh lặng.

Lặng im, đến ghê sợ.
—–
Tôi tung cửa vào phòng ngủ, thấy đồ đạc của em vẫn còn không khỏi thở hắt ra.

Khi nhận ra mình đang lo sợ, tôi tự cho mình một bạt tay để tỉnh táo: mày không được mềm lòng, cậu ta chỉ là thứ để tiết dục thôi.

Cho rằng em chỉ đi đâu đó, tôi cũng không bận tâm gì nhiều bèn thay đồ tắm rửa rồi đi ngủ.

Khi giật mình tỉnh giấc, nhìn đồng hồ đã điểm 2 giờ sáng nhưng bóng dáng em lại không có, sự lo sợ trong lòng tôi tăng cao.

Reng- reng-

“Alo ?!”
“Anh có phải người nhà của bệnh nhân Trịnh Thiên Nguyệt ?”
“Phải…”
“Bệnh nhân Thiên Nguyệt đang hấp hối, sẽ không qua khỏi rạng sáng nay đâu. Chúng tôi cần người nhà đến làm một số thủ tục cần thiết… alo… alo ?! Anh còn giữ máy không ?”

Cạch. Điện thoại rơi xuống đất.

Tôi sững sờ.

Thì ra, tôi sợ mất em đến chừng nào

——
[Trong bệnh viện]

“Thiên Nguyệt ?! Thiên Nguyệt ?! Em tỉnh dậy đi, anh tới rồi.”

Thiên Nguyệt hé mở đôi mắt đã từng khiến tôi xao xuyến, nay lại trống rỗng nhìn tôi.

“Anh tới rồi… Thật may…”

“Phải, anh tới rồi đây.” Tôi nắm chặt tay em, nước mắt nóng hổi rơi lên mu bàn tay gầy gò, xanh xao vì kim truyền dịch.

“Thật tốt… nhìn anh khổ sở … thật tốt…” em mỉm cười nhìn tôi.

Tôi sững người.

Em… đang nói gì… ?

“Anh có biết tại sao tôi quay về đây không ?” Em thở dốc “Anh có biết, vì muốn đạt được mục đích, tôi đã phải… hy sinh bao nhiêu chỉ để thấy anh đau khổ thế này không ? Anh có biết, vì anh không chỉ tôi, mà còn có chị tôi, phải đánh đổi mạng mình không ?”

Tôi bàng hoàng.

—–
Khi Vọng Nguyệt bị tai nạn xe mà mất, tôi đang vui vầy tại hộp đêm. Cô ấy vì muốn báo cho tôi tin vui mà nửa đêm chạy đi tìm tôi để rồi xảy ra tai nạn. Tôi mấy cô ấy, mất cả đứa nhỏ.

Vẻ lụy tình, đau đớn tại lễ tang chỉ là một màn kịch để làm động lòng người cha giàu sụ của cô.

Khi gặp Thiên Nguyệt, bản tính đê tiện của tôi trỗi dậy, muốn bắt em phải nằm xuống mà phục vụ mình.

Tôi không biết đau thương.

Hay hối hận.

Hay bất kì một tia thương xót gì cả.

——-
“Vì anh, tôi mấy đi người chị tôi yêu quý nhất, mất đi đứa cháu chưa thành hình, mất đi cả gia sản… và mất cả trái tim mình.”

“Khi nhận ra mình có tình cảm với anh, tôi liền muốn kết thúc sự trả thù này, mục đích chỉ để anh phải cảm thấy một chút đau đớn vì mấy đi người anh yêu. Thật may, tôi đã làm được.”

Tim tôi như ngừng đập.

——-
Sau cái chết của em, tôi bỏ cả sự nghiệp, dành hết số tiền đi khắp nơi.

Và một người phụ nữ đang bồng đứa bé nhìn tôi đang đứng trước cửa tiệm của cô ta, liền nở nụ cười nói: “Năm năm, đủ để mọi thứ kết thúc.”

Xuyên qua tấm kính, tôi thấy em.

Em nhìn tôi, nở một nụ cười nhẹ.

Thật tốt.

Posted in Đoản văn.

[Ngắn] Nó.

“Mày là đồ ngốc.”

Cậu bé ngơ mắt nhìn nhứng người đang sỉ nhục mình, trong đôi mắt trong veo chỉ có sự ngây ngốc.

Nó là đứa trẻ sinh thiếu tháng, mẹ nó vì khó sinh nên ngày sinh của nó cũng là ngày mẹ nó ra đi.

Mẹ nó trong quá trình mang thai bị người ta ngược đãi, do đó, khi nó sinh ra, là một kẻ ngốc nghếch.

Cha nó ruồng bỏ, họ hàng khinh thường. Nó không có chỗ để đi.

Nó lang thang trên hè phố, ngây ngốc nhìn những đứa trẻ được cha mẹ yêu thương dắt tay đi chơi Trung thu.

Nó hỏi: “Trung thu là gì ?”

Đáp lại nó là tiếng dế kêu xào xạc trong đêm.

Nó ngồi trên chiếc xích đu ở công viên, một mình. Nó ngước mắt nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nơi mặt trăng tròn vành vành đang sáng bừng. Nó nhìn xung quanh, thấy nơi nơi đều là ánh đèn sáng lung linh muôn màu muôn sắc.

Nó lại hỏi: “Thứ ánh sáng kia và cái trên trời, cái nào đẹp hơn ?”

Vẫn là sự cô đơn tĩnh lặng cho nó câu trả lời.

Nó lại lê bước qua những nẻo đường nó có thể đi, bất chợt nó va vào một người đàn ông.

Người đàn ông cho nó là những kẻ móc túi nhỏ tuổi, liền túm lấy nó xách lên không trung định la cho nó một trận, nhưng lại thấy một đôi mắt sáng mà vô hồn.

Người đàn ông thương hại liền đem nỏ bỏ xuống rồi quay lưng đi.

Nó ngơ ngác nhìn, mọi người lại nhìn nó trong thương tiếc. Nó không hiểu.

Rồi một người bước ra từ đám đông rồi kéo nó về phía người ấy. Nó nhìn lên, là một thanh niên. Anh ta nói nó là em của anh ta, do nhà bận bịu quá nên để nó chạy lung tung ra ngoài, rồi anh ta kéo nó đi.

Nó ngây ngốc bước từng bước vụng về theo thanh niên. Anh ta đưa nó đến một căn nhà nhỏ xập xệ.

Bên trong gồm có những thanh niên khác đang ngồi chơi bài, trong không khí tràn ngập vị thuốc lá rẻ tiền gay mũi.

“Đồ mới hả ? Nhìn ngu thế !?” Một người trong đó nói “Ờ thì ngu, nhưng hàng tốt.” Thanh niên đưa nó về nói vậy.

Nó không hiểu, nó chỉ biết những ngày sau đó nó sống trong cuộc sống như mẹ nó ddã từng qua lời kể của bà ngoại.

Năm tháng trôi đi, nó không còn là một thằng bé ngốc nghếch mà đã trở thành một thiên niên, dưới sự dạy dỗ nhục nhã của những đám thanh niên mà nó từng bị “sang tay” thì cũng không còn ngốc như xưa nữa. Nó biết cách làm sao để thõa mãn lũ thú đói kia, biết cách chịu nhục thế nào để tránh nhũng trận đánh đập hành hạ.

Nó chưa từng có ý bỏ trốn. Trong mắt người đời, nó là thứ đê tiện chỉ biết nằm dưới thân kẻ khác rên rỉ như một con vật động dục, nó biết. Nhưng nó không trốn đi, vì nó biết nó không còn nơi nào đã đi cả.

Nó tiếp tục sống kiếp sống kĩ nam dơ bẩn thấp hèn cho đến khi nó tròn hai mươi.

Năm nó hai mươi, nó chết vì bị sốc thuốc. Một tên khốn trong lúc chơi đùa đã ép nó uống thuốc với liều lượng lớn.

Nó chết, lũ thú vật kia chỉ mất đi một món đồ chơi, xã hội như mất đi một kẻ dơ bẩn.

Họ nói nó dơ bẩn, nhưng đến tận lúc chết, nó vẫn giữ được một đôi mắt trong veo khờ dại ngày ấy, mà không phải đục ngầu do bị vấy bẩn.

Posted in Đoản văn.

[Ngắn] Tao là Gay. Và tao yêu mày.

“Người ta nói:
Kẻ đáng thương là kẻ không biết yêu.
Kẻ hàn nhát là kẻ không dám đối diện với tình yêu của mình.
Kẻ ngu ngốc là kẻ không biết trân trọng tình yêu của mình.”
“Mày nói với tao những lời này làm gì ?”
“Không có gì.”
“Đồ điên, đàn ông con trai đừng có lậm mấy cái truyện nhảm nhí ấy dùm bố.”
Tôi cười xòa, rồi lại chun mũi vào đọc truyện trên máy tính.
“Ê nhóc, qua cho coi cái này.”
Thằng bạn chung phòng trọ ngoắt tôi sang.
“Gì vậy ?” Tôi cũng lò dò bước qua, vừa nhìn đến hình ảnh trên máy tính lại cứng người.
“Cái khỉ gì thế ? Thằng khốn mày dám đầu độc trẻ nhỏ!” Tôi đỏ mặt nhìn hình ảnh trên máy tính nó. Nếu là một em gái xinh tươi thì tôi chẳng phản ứng làm gì, đằng này là một em trai xinh tươi… và một người đàn ông cường tráng.
“Kinh tởm đúng không ? Chẳng hiểu sao lũ này tồn tại trên đời làm gì ?” Nó thản nhiên dè bỉu, không nhận ra tôi âm thầm nhìn nó từ phía sau.
Kinh tởm sao…
Một hôm, tôi đang loay hoay giặt đồ thì nó kêu: “Ê thằng quỷ, tao mượn máy xíu đi, máy tao lag rồi.” Tôi cũng cho nó mượn, đến khi tôi chợt nhớ ra trong máy mình có gì…
“Shit!! Cái quái gì trong máy mày thế !?” Nó hét lên.
Trong máy tôi, có một thư mục, trong đó là GV.
“Mày… mày là…”
“Tao là Gay.” Tôi thản nhiên trả lời nó.
“Ọe.” Nó bịt miệng nôn khan “Ghê tởm!” Nó ném cho tôi hai chữ rồi mở cửa bỏ chạy. Tôi vào phòng khởi động lại máy, nhìn thấy có một thư mục chưa mở, liền thở nhẹ nhõm. Thật may, thư mục ấy chưa bị nó thấy.
Hôm sau, hôm sau nữa rồi hôm sau nữa, nó không quay lại phòng trọ. Hỏi chủ nhà trọ thì họ nói nó không trọ nữa, rồi nói tôi mau tìm cách lo liệu tiền nhà một mình đi.
Nó trốn rồi.
Gọi điện nó thì bị ngắt máy, lên giảng đường thì cũng không thấy nó đi học. Nó như trốn biệt tăm biệt tích rồi. Cho đến khi bệnh viện gọi cho tôi.
“Anh có quen chủ của số điện thoại này không ạ ?”
“Vâng, tôi là bạn.” Có lẽ là đã từng đi…
“Chủ số điện thoại này bị đâm trọng thương, đang hôn mê ở bệnh viện. Nếu có thể liên lạc với người nhà xin nhắc họ đem theo tiền đóng viện phí và phí phẫu thuật.”
“À vâng…” gia đình sao ? Có lẽ mẹ kế nó chỉ mong nó đi khuất mắt bà thôi.
Tôi lật đật vào bệnh viện, nhìn nó được đẩy vào phòng mổ thì trong lòng nôn nao. Nó bị người ta đâm nhầm một nhát ngay phổi, không phẫu thuật kịp sẽ nguy hiểm. Chỉ là tiền phẫu thuật không nhỏ…
Tiền còn trong ngân hàng, cộng với tiền mỗi tháng ba mẹ đã ly dị của tôi trợ cấp, chỉ vừa đủ. Tiền viện phí, thuốc men, phòng bệnh kiếm đâu ra.
Tôi xin bảo lưu kết quả, dù sao việc tôi có đi học tiếp hay không cũng không ai quan tâm.
Nhìn nó mê man trong phòng bệnh, tôi thấy đau cho nó. Mẹ nó bỏ ba nó đi với người tình cũ, trớ trêu sao là một người phụ nữ. Ba nó đâm hận, cưới một phụ nữ đã có con riêng về làm mẹ kế nó. Tuổi thơ nó ra sao, hàng xóm nó là tôi sao không biết ? Và nó hận những người như mẹ nó ra sao, tôi cũng hiểu.
Sau đó, ba nó hay tin liền vội lên bệnh viện chăm nó. Tôi hết nhiệm vụ. Quay về trường học thu dọn, tôi cũng không có ý muốn tiếp tục học nữa bèn đem hết mọi thứ bỏ đi khỏi đây. Trước khi đi, tôi có vào bệnh viện thăm nó.
“Cảm ơn mày.”
“Chúng ta là bạn bè mà.”
“Mày quyết định đi sao ?”
“Ừ.”
“Giữ sức khỏe.”
Không níu kéo lằng nhằng, không nước mắt chia xa, chỉ có mùi thuốc sát trùng gay mũi in sâu vào lòng tôi.

Họ nói tôi hèn nhát, nhưng tôi đã từng trốn tránh tình yêu của mình chưa ?
Họ nói tôi, ngay cả một lời thổ lộ cũng không dám nói. Tôi đã nói ấy chứ, chỉ là lúc ấy người ấy xoay lưng bỏ chạy nên không nghe được thôi.
“Tao là Gay. Và người tao yêu là mày.”

Posted in Đoản văn.

[Ngắn] Chuyện về hai con vịt.

Tại một hồ nước nọ có một đàn vịt sinh sống. Số lượng vịt chia đều theo hai màu đen và trắng. Vịt tổ có lời sấm: “Phàm là vịt đen thì đến khi đủ lông đủ cánh phải chọn một vịt trăng để kết bầu bạn. Và không được phép rời khỏi khu vực hồ nước. Tuyệt đối không được làm trái lời sấm.” Toàn thể vịt đều rất sợ nên đến nay không có con vịt này làm trái cả.

Mọi việc cứ diễn ra tthrong bình lặng. Vịt nhỏ trưởng thành rồi kết bầu bạn, sinh vịt con rồi nhắm mắt. Cho đến khi toàn Vịt tổ phát hiện ra kẻ dám làm trái lời sấm.

Tiểu Hắc và Tiểu Mặc là hai chú vịt đen. Cả hai ở gần bãi sậy với nhau nên chúng thân thiết vô cùng. Tiểu Mặc hơn Tiểu Hắc hai chiếc lông đuôi, nó chỉ còn hai mùa trăng nữa là kết bầu bạn. Thế nhưng vào ngày kết bầu bạn của Tiểu Mặc, cả nhà vịt phát hiện Tiểu Mặc bỏ trốn, kinh hoàng hơn là cả Tiểu Hắc cũng vậy.

Vịt tổ nhìn hai con vịt đen tuyền trên mặt nước, bản thân cảm thấy chua xót. Vịt tổ mở lời: “Hai vịt các ngươi dám tự tiện rời hồ nước sao ?” Cha mẹ Tiểu Mặc và Tiểu Hắc kinh hoảng nhớ lại cảnh vịt con nhà mình chuẩn bị rời hồ.

“Các ngươi tại sao lại dám bỏ trốn, nhất là trong ngày kết bầu bạn hả!?” Vịt tổ tức giận.
“Vì chúng ta muốn làm bầu bạn của nhau!” Tiểu Mặc và Tiểu Hắc bỏ qua những tiếng cánh đập loạn của đám vịt phía sau, hai mắt nhìn thẳng về phía trước.

Vịt tổ nheo mắt nhìn hai con vịt thẳng thắn kia: “Các ngươi biết làm trái lời sấm sẽ có hậu quả gì chứ?” Hai vịt im lặng “Các ngươi sẽ bị rụng từng chiếc lông, cho đến chết!” Toàn thể vịt khiếp sợ.

Vịt bọn họ chỉ có thể rụng lông khi chết hoặc khi bị phạt. Vịt bọn họ luôn chết thành đôi, hai vịt sau khi trước khi chết sẽ cuộc nhau lại thành hình thái cực đen trắng rồi lông từ từ rụng, khi lông rụng hết vịt bọn họ sẽ hóa thành cát trắng bay theo lông vũ. Còn một loại nữa là khi làm sai bị nghiêm phạt, lông sẽ bị rút ra cho đến khi chết mới thôi. Trước có một vịt tự trốn ra khỏi hồ bị Vịt tổ bắt được, hành hình tại chỗ. Không ai quên được cảm xúc đau khổ của vịt ấy không ai quên được.

Vịt mẹ hai bên như muốn ngất đi. Tiểu Hắc và Tiểu Mặc quyện chặt hai cánh lại, dõng dạc nói: “Đau đớn thì sao chứ? Chỉ là cái đau về thể xác, bù lại trong tâm biết rằng mình có người kia bên cạnh thì đau nào không vượt qua được?” Vịt tổ im lặng “Còn nếu vì sợ hãi chút đau đớn kia mà tự chia cắt thì lòng còn đau hơn gấp bội. Chết rồi thì cùng nhau chìm xuống hồ, lạnh lẽo mấy cũng không cảm nhận được. Còn sống mà hai bên không có được nhau, thì sống không bằng chết.” Tiểu Mặc cúi đầu nói.

Vịt tổ khép mắt lại, cả không gian yên tĩnh. 

“Vịt các ngươi lui xa ra khỏi đâu đi.” Vịt tổ nói “Trừ Tiểu Hắc và Tiểu Mặc ở lại.” Vịt xung quanh rất nghe lời Vịt tổ, thức thời lui ra xa. Vịt tổ lẳng lặng nhìn hai vịt: “Thế gian được tạo ra bởi hai cực âm dương. Vạn vật đều theo lẽ âm dương tuần hoàn mà sinh trưởng. Ngày là dương, đêm là âm. trời là dương, đất là âm. Trắng là dương, đen là âm. Vịt chúng ta cũng theo nguyên tắc đó, tuy ngược lại với vạn vật. Vịt đen là dương, vịt trắng là âm. Âm dương hòa hợp.” Vịt tổ nhìn xa xăm “Từng có một đôi vịt đen phải lòng nhau, Thiên tôn chướng mắt âm dương trái nghịch, liền dùng chú cắt đứt đôi vịt đó, tránh gây ảnh hưởng vạn vật. Lời chú đó là: ‘Nếu trái nghịch đạo âm dương, phải có kẻ chết để âm dương tuần hoàn. Sát lẫn nhau hoặc sát chính mình.’ Một vịt trong đó khi nghe lời chú, tự rút lông thiên mệnh.”

Tiếu Hắc và Tiểu Mặc, hay tất cả vịt khác của hồ này đều có một lông thiên mệnh, năm bên trái bụng, tương tự như trái tim của con người. Rút lông thiên mệnh là hành vi tự sát tàn nhẫn nhất, vì…

“Tự rút lông thiên mệnh, thân xác tan biến, linh hồn vĩnh viễn không được về Thiên giới mà phải nhận đủ bảy mươi hai nỗi đau cắt xé, sau đó thì hồn phi phách tán. Vĩnh viễn không siêu sinh.” Bởi vì tự sát, là tội nặng nhất trong trăm tội: Bất hiếu.

Vịt tổ nói: “Ta đã nhìn thấy cảnh thống khổ ra đi ấy, chỉ để bảo hộ chu toàn cho một vịt… là ta.” Tiểu Mặc nói: “Người hối hận ?” 

“Đúng ta hối hận. Vì đã để vịt đó ra đi trong cô độc. Ta sẽ không ngăn cản các con, chỉ mong các con có thể chịu được nỗi đau đó, vì đăng sau lời chú còn có một ý tứ: “Nếu cùng nhau rút lông thiên mệnh của kẻ kia, thì cả hai cùng nhau vượt qua khổ nạn, chân chính bên nhau cả đời”. Hơn trăm năm qua, cuối cùng ta cũng nghiệm ra được.”

Ngày hôm đó, Vịt tổ đã bảo hộ bọn họ suốt nghìn năm nay trước mắt toàn thể cư dân vịt, rút lông thiên mệnh, từ bỏ tiên cốt, vĩnh viễn không siêu sinh.

Ngày hôm sau, tại góc tối nhất của hồ, họ thấy có hai vịt cuộn tròn lẫn nhau. Cả hai đều đen tuyền, bên trái bụng cùng thiếu mất một chiếc lông.

Chết không đáng sợ, đáng sợ là chết trong cô độc.