Posted in Đoản văn.

[Ngắn] Cái gọi là nhân tình ấm lạnh

Chương 1:

Vương gia hắn một phút bị tham vọng quyền thế che mờ lý trí, dấy binh tạo phản. Thiên hạ theo đó máu chảy thành sông, sinh linh đồ thán, khốn khổ trăm bề. Hai năm thế cục giằng co bị một tên xuyên tim mà bại trận.

Toàn thân như hóa thành làn sương trắng mờ mịt, khung cảnh chém giết xung quanh như dừng lại một khắc đó. Bên tai không còn nghe tiếng hô to của binh lính triều đình, không còn thấy quân mình bại trận. Trước khi khuỵu xuống liền ngã vào một vòng tay rắn chắc. Hắn muốn nhìn, nhìn xem là ai đến phút cuối vẫn ở bên hắn. Nhưng cuối cùng không thể, hắn chìm vào hôn mê.

Trong mê mang, hắn thấy mình lạc đến một nơi lạ lẫm, xung quanh chỉ độc mỗi sắc tìm từ rừng tử trúc. Hắn theo lối mòn đi mãi, đi mãi. Chỉ thấy đi tới đâu, tử trúc bốc cháy dữ dội đến đó. Hai chân như bị gông xiềng mà lê bước nặng nề, làm hắn cảm thấy như mình là một tên tội phạm đang thị chúng, rừng lửa tử trúc xung quanh chính là lòng căm phẫn mà mọi người dành cho hắn. Lê từng bước khó nhọc, trước mắt xuất hiện một quầng sáng. Một người toàn thân bạch y tọa trên đài sen, chu sa tại mi tâm đỏ thẫm như máu. Toàn thân người toát ra vẻ thoát tục không vương chút bụi trần. Hai tay một cầm nhành liễu, một cầm bình ngọc.

“Quan Thế Âm Bồ Tát…”

“Dạ vương Dạ Hàn Liễu, ngươi có biết vì sao ngươi lại đến đây thay vì bị Hắc Bạch vô thường đem đến Âm tỳ địa phủ hay không ?”

“…” Hắn một mực im lặng, đầu hơi cúi xuống. Hắn không dám nhìn thẳng luồng tiên khí thanh cao trong sạch  kia. Nó làm hắn cảm thấy bản thân mình nhơ nhuốc khôn cùng.

“Ngươi tham quyền uy, tham địa thế mà dùng máu thịt con dân tế ngôi vua của mình, lẽ ra ngươi có thể giành được ngôi cửu ngũ chí tôn, lại bị một tên từ người thân cận hại chết. Ngươi chết, dù xuống mười tám tầng địa ngục làm sao rửa hết tội. Nhưng có kẻ thay ngươi cầu tình, dùng mạng mình đổi một mạng của ngươi, mới kéo ngươi từ Quỷ Môn Quan đến đây. Để người trùng sinh là quá nhân từ với ngươi, sao có thể an lòng sinh linh đã mất. Nay ta cho ngươi trùng sinh sống lại, thấu hiểu được cái gì gọi là nhân tình ấm lạnh.” Hắn nghe có người thay mình cầu tình, trong lòng lại nghĩ đến cơ thiếp mình sủng ái nhất, trong lòng mừng rỡ không ngừng. Không uổng công hắn sủng ái nàng như vậy.

Lửa đỏ bỗng bừng cháy dữ dội, cắn nuốt thân ảnh của hắn…

Bên tai có tiếng động, là tiếng của một người nào đó:

“Vương gia đã tai qua nạn khỏi sống sót trở về, nhưng đời này chỉ sợ…”

“Sợ cái gì? Nói mau đi!” Giọng nữ bén nhọn vang lên, là cơ thiếp mà hắn sủng ái nhất từ trước đến giờ. Hóa ra nàng thật sự lo lắng cho hắn.

“Sợ… từ nay về sau chỉ là một phế nhân nằm im một chỗ, không có cách nào tỉnh dậy được nữa.”

Choang. Tiếng vỡ nát vang lên sắc bén.

“Ngươi… nhà ngươi nói cái gì? Phế nhân!? Ngươi nói hắn sau này chỉ còn là một phế nhân!? Ngươi có còn là đại phu không vậy!? Người đâu, đem hắn lôi ra.” Tiếng người phụ nữ run run như không tin vào tai mình. Hắn cũng không tin được.

Phế nhân, từ nay về sau hắn chỉ còn là một phế nhân!? Hắn không tin. Nhưng dù hắn cố gắng mở mắt hay nhúc nhích một chút cũng không thể, hắn chỉ có thể nằm im đó, không thể cử động, không thể nói chuyện, không thể nhìn thấy điều gì. Điều hắn có thể, đó là lắng nghe.

Cơ thiếp đã rời đi, không có ai vào phòng dọn dẹp mảnh vỡ, trả lại cho hắn không gian yên tĩnh. Hắn nằm đó, yên tĩnh.

Đêm có lẽ buông xuống rồi, tiếng dế rít vang vọng xung quanh. Hôm nay là đêm rằm đầu hè, chắc ánh trăng tròn mà sáng lắm. Đêm nay, lẽ ra phải như những năm trước. Dưới trăng phẩm rượu cùng mỹ nhân, hương gió mùa hè dẫn theo hương hoa thơm ngát ngọt lành, tiếng dế rít đều đều như một khúc nhạc.

Nay chỉ có thể nằm đây, tưởng niệm.

Két một tiếng, có người mở cửa. Có lẽ cảm thấy hắn đã ngủ, người kia liền nhẹ nhàng bước đến gần. Bên cạnh truyền đến mùi hương thanh khiết làm nỗi buồn bực, xót xa của hắn như được an tĩnh lại. Ám sát sao ? Có loại sát thủ nào đi ám sát lại để lại hương thơm sao?

Trong lúc hắn miên man suy đoán, thì có một giọt nước ấm nóng rơi bên khóe mắt hắn, rất nhanh liền bị người kia lau đi nhẹ nhàng. Là ai? Là ai đã rơi lệ vì hắn ?

Ngón tay mềm mại vuốt nhẹ trên khuôn mặt hắn, đầu ngón tay trên da thịt run nhẹ lại hữu lực, như muốn xác nhận việc hắn nằm đây là sự thật. Va chạm nhẹ ấy truyền đến tim hắn một trận đau nhói khó hiểu.

Mọi thứ chìm vào im lặng, không một tiếng nói, không một âm thanh. Mãi cho đến lúc cửa kêu két một tiếng mới biết người kia đi rồi.

Là ai…?


Chương 2:

Tiếng chim ngoài cửa ríu rít không ngừng làm hắn tỉnh giấc, lắng nghe xung quanh một hồi mới biết trời đã sáng. Có người mở cửa phòng hắn.

“Ngươi, từ nay về sau chăm sóc cho tên phế nhân này. Không có chuyện thật sự nguy cấp đừng đến tìm bổn cung và Hàn Kỳ.” Là tiếng cơ thiếp của hắn. Từ khi nào hắn thú nàng làm Vương phi thì lấy đâu ra một tiếng ‘bổn cung? Còn nữa… Hàn Kỳ, không phải là tên của hoàng huynh hắn sao? Gọi thân thiết như vậy…

“Vâng thưa Vương phi.” Giọng một nam nhân vang lên. Giọng nói mềm nhưng không ẻo lả, lại khiến người ta cảm nhận đây là một người ôn nhu nhưng không phải dạng hiền lành gì.

“Ngươi ra ngoài trước đi.”

“Vâng, thưa Vương phi.” Cánh cửa khép lại.

Mùi ngọt nị ngày nào hắn mê luyến nay chỉ cảm thấy gay mũi ngày càng nồng, hắn biết người này đang đến gần hắn. Hắn bỗng thấy quyến luyến hương thơm thanh thuần đêm qua.

Cơ thiếp đưa tay vuốt ve khuôn mặt hắn: “Vốn tưởng ngươi sẽ giành được vị trí cửu ngũ chí tôn kia mới phó thác cho ngươi. Nhưng cũng chỉ là một tên vô dụng, tại sao một tên ta bắn lúc đó ngươi không chết luôn đi. Đỡ nhọc công Hàn Kỳ phải tìm cách đem ngươi che giấu. Phế nhân.” Giọng nói mềm mại như tơ lụa ngày nào nay lại đanh thép, chói tai vô cùng. Hắn toàn thân rét lạnh. Nhưng hắn không cảm thấy đau lòng, vì hắn chưa từng tin tưởng nàng, yêu thương nàng. Hắn chỉ thấy rét lạnh, ghê tởm vì trước kia cận kề nàng.

Cánh cửa khép lại, bỏ mặc hắn.

Một lát sau có người lại vào phòng hắn. Thanh âm nhẹ nhàng, như không muốn kinh động đến hắn. Làm vệ sinh, thay y phục, cho hắn ăn. Mọi hành động đều rất linh hoạt nhưng vẫn mang theo ý tứ kính trọng, chu đáo nên không làm hắn phản cảm với việc có một nam nhân khác chạm vào người.

Một ngày buồn chán trong tĩnh lặng cứ như vậy trôi qua, đêm chìm xuống. Cánh cửa lại lần nữa bật mở, không giống với tiếng chân buổi sáng, lần này bước chân như đạm như khinh mà đén gần hắn. Lần này người này không khóc nữa, chỉ im lặng ở bên cạnh hắn.

Hắn từng nghĩ mình sẽ trải qua nửa cuộc đời này trong tĩnh lặng. Hắn muốn phát điên, nhưng hắn không thể. Hắn muốn gào khóc, nhưng hắn không thể. Từ thở bé hắn đã sợ sự tĩnh lặng cùng cô độc, nay tưởng tượng đến cảnh hắn một mình nằm đó, cô độc đến chết làm hắn khổ sở vô cùng. Đây có lẽ là trừng phát của hắn.

Nhưng người này lại đến bên cạnh hắn, tuy người này một lời cũng không nói, như tận lực xóa bỏ sự tộn tại của mình nhưng mùi hương thuần khiết từ người người đó truyền đến làm hắn an tâm dị thường.

Một đêm không ngủ, miên man suy nghĩ.

Ngày qua ngày, người được phân phó chăm sóc hắn làm rất tốt phận sự được giao, còn làm rất chu đáo. Người đó thỉnh thoảng kể cho hắn nghe một số câu chuyện kỳ lạ mà người đó nghe ngóng được. Ngày qua ngày không buồn chán.

Đêm qua đêm, người kia như cũ lại đến phòng hắn, một mự yên tĩnh ở bên cạnh hắn. Sự hiện diện của người đó lại làm cho hắn hình thành một sự ỷ lại, một thói quen. Hắn chưa từng có một giấc ngủ bình yên nào. Trước đây luôn phải đề phòng bất kỳ mọi thứ, dù cho uống say đến hồ đồ thì chỉ một chút động tĩnh cũng khiến hắn khôi phục phần nào thanh tỉnh. Chỉ là ở bên người này, hắn có thể an tâm chìm sâu vào giấc ngủ. Đem qua đêm không tịch mịch.

Hắn bất tri bất giác, chìm vào vào ôn nhu của người ban sáng.

Hắn bất tri bất giác, lún sâu vào sự bình yên của người ban tối.

Đây đã là ngày thứ mười lăm từ lúc hắn tỉnh lại. Mười lăm ngày mà hắn tưởng mình sẽ không chịu nổi lại là mười lăm ngày bình yên và đẹp đẽ nhất hắn từng trải qua. Không có hương son phấn gay mũi, chỉ có hương thơm nhẹ dịu. Không có tứ thu ngũ kinh, chỉ có những mẩu chuyện kỳ diệu. Không có ngươi tranh ta đấu, chỉ có sự yên bình. Hóa ra hắn cũng có thể sống bình yên như vậy.

Đêm nay người kia tới phòng hắn. Lấn át hương thơm ngày nào là mùi máu tươi tanh nồng. Người kia đến gần hắn, cầm lên bàn tay đã không có thể còn cử động của hắn mà ôm chặt vào lòng. Rồi người kia cúi sát xuống, in lên môi hắn một nụ hôn nhẹ. Xuyên qua mùi máu tanh, hắn cảm nhận được mùi hương làm hắn an lòng kia. Mùi hương đó, làm hắn say. Đêm ngay người kia rời đi rất sớm, như không muốn hắn phải ngửi mùi máu kia thêm một khắc nào nữa.

Từ sau đêm thứ hai kia, hắn lại mất ngủ một lần nữa.

Sáng hôm sau người đến chăm sóc hắn không phải người của những ngày trước, hắn cảm nhận được. Hắn ghê tởm động chạm của kẻ kia, hắn bài xích kẻ thay thế đó nhưng hắn không thể làm gì hơn là im lặng.

Liên tiếp mấy ngày sau đó, người đó không tới chăm sóc hắn.

Mấy đêm đó, người kia cũng không tới.

Hắn mơ hồ nhận ra, hai người đó là một.

Đêm nay, một người không ngủ, một người lặng lẽ rơi lệ.

Những ngày tiếp theo vì đã phá vỡ phân cách ngày đêm, người kia có vẻ vui vẻ hơn, thường xuyên cầm thật chặt tay hắn. Nhưng chỉ như vậy, không có thêm một hành động quá mức nào làm hắn thất vọng. Thiệt tình, sao lại thành thật như thế!

Đêm ấy hắn nằm mơ. Trong mơ, người tọa trên tòa sen kia đến nói với hắn:

“Thời hạn của ngươi sắp hết rồi.”

Hắn hoảng hốt: “Thời hạn gì cơ ?”

“Thời hạn trùng sinh của người, ba mươi ngày.”

“Vì… vì cái gì!!? Không phải nói đã trừng phạt ta sao!? Vì cái gì lại muốn đem ta đi!?” Hắn kích động, không để ý mình đã vô tình thất lễ.

“Nên nhớ, không có gì là vĩnh viễn. Tại một khắc mũi tên kia đâm xuyên tim ngươi, ngươi đã sớm chết rồi.”

Cõi lòng hắn tan nát. Vì đêm nay, là đêm thứ hai mươi chín.

Sáng hôm sau, người kia có vẻ phấn khích lạ thường. Lật đật đến bên cạnh hắn, đeo vào cổ tay hắn một cái gì đó.

“Vương gia người xem cái bùa này có đẹp không? Thuộc hạ vừa tự tay xin được ở miếu Quan Âm đó. Nghe nói bùa bình an ở nơi đây rất linh nghiệm. Vương gia nhất định sẽ khỏe lại.” Người này tự xưng là thuộc hạ, nhưng hắn không nhớ mình có một thuộc hạ như vậy.

“Vương gia người phải rất nhanh khỏe lại.” Trong giọng người đó lộ ra một cỗ chờ mong nồng đậm làm lòng hắn đau xót. Khóe mắt hắn ẩm ướt, có gì đó nóng ấm trào ra.

“Vương gia… người, người đừng khóc.” Là nước mắt sao? Đã bao lâu rồi hắn chưa rợi một giọt lệ nào ?

Hắn rất muốn mở mắt nhìn người này. Hắn dùng hết sức lực cố mở mắt ra. Hắn mừng rỡ, mí mắt có vẻ nhúc nhích, ngay lúc đó, tim hắn ngừng đập.

Hắn không cam lòng. Hắn không muốn chết. Chưa lúc nào hắn khát cầu sự sống như bây giờ. Hắn chỉ muốn một lần thôi, nhìn thấy người này.

Khôi phục ý thức, nhận ra mình đứng giữa rừng tử trúc lần trước thì hắn liền cố gàng chạy về phía trước. Những nơi hắn chạy qua, tử trúc liền héo rũ, khi chạy đến nới lần trước thì nơi đây không còn người kia cùng tòa sen mà chỉ còn lại một cái giếng. Hắn bước đến gần, mặt nước trong giếng rất cao, trong suốt như gương. Một lá trúc đáp xuống mặt nước, mặt nước khẽ rung động.

Hắn lờ mờ nhận ra được cảnh trong mặt nước ấy.

Chiến trường khói lửa, một nam nhân toàn thân mặc chiến giáp vung gươm chém giết. Bất thình lình một mũi tên vọt tới đâm xuyên qua lồng ngực nam nhân. Nam nhân ngã xuống, nhưng không ngã xuống đất mà rơi vào vòng tay một thanh niên mặc thanh y. Mặt nước nhòe đi khi hắn muốn nhìn rõ mặt người thanh niên ấy.

Lá trúc lại rơi xuống mặt nước, thanh niên mặc thanh y quỳ trước tượng Phật Quan Âm. Hắn cảm thấy chính mình có thể nghe được thanh niên kia đang cầu nguyện điều gì:

“Xin Người… cứu Vương gia…”

Một lá trúc khác nữa rơi xuống giếng. Lúc này là khung cảnh một nam nhân toàn thân bất động nằm trên giường, thanh niên mặc thanh y kia mước đến gần giường khẽ rơi lệ. Cảnh chuyển, dừng lại cảnh thanh niên ấy cúi xuống in nhẹ lên môi người nằm trên giường.

Mặt nước lại rung động.

Kì này, không phải la lá trúc rơi xuống nữa. Mặt nước rung động dữ dội, dâng lên lại hạ xuống. Một lát sau mặt nước an tĩnh lại, hắn thấy cảnh thanh niên ôm lấy nam nhân trên giường, cổ tay nam nhân có đeo một chiếc bùa đỏ. Thanh niên ngồi im như một pho tượng. Hắn kề sát khuôn mặt muốn nhìn rõ nhưng nước lúc này rút xuống rất nhanh. Giếng cạn.

Hắn ngã ngồi dưới đất, vẻ mặt ngẩn ngơ.

Tại sao, ngay khắc cuối ấy, hắn vẫn không biết người này là ai ?

Tại sao, không thể để cho hắn in sâu bóng hình người này vào tim?

Hóa ra, đây mới là hình phạt chân chính cho một tội đồ như hắn.

Thì ra, hắn cũng có thể biết cái gì là tình người ấm lạnh….

Posted in Ngẫu nhiên

Bạch y xuất Giang Tả – Âm Tần Quái Vật

 200791217462912577804

Bạch y xuất Giang Tả

_____Lang Gia Bảng đồng nhân.

Nguyên tác: Hải Yến.

Chuẩn bị: Thiên Tam Mao Giải.

Lời: Khương phu.

Soạn: HBY

Biên khúc: Lương Du Ốc.

Biểu diễn: Âm Tần Quái Vật.

Mix: Mr.Cá

Khảo sát: Tả Mộc Tu.

Đề tự: Linh Vũ Kỳ Mông Mông.

Nguyên họa: Nhất Cá Đại Họa Tra.

Poster: Dịch Huyền Ki.

Lời cảm ơn: A Lý

Sản phẩm: Văn phòng PFT.

 

[Vietsub]

Bạch y xuất Giang Tả.
Khắp nơi đều biết, cô quán xuân hàn, tiêu dứt trọng bệnh.
Tiễn tận Kim Lăng, nghìn thuyền chìm.
Hồng nhạn báo tin buồn sa trường, khách nhân chán chường.

Bạch y xuất Giang Tả.
Đều biết, cô quán xuân hàn, tiêu dứt trầm kha.
Tiễn tận Kim Lăng, nghìn thuyền chìm.
Hồng nhạn báo tin buồn sa trường, khách nhân ảo não.

Tranh đoạt toan tính, sắc màu Kỳ Lân.
Chịu không thấu, Thương Lãng bị rửa trôi.
Thấm đẫm nhân gian, gió tuyết thêm mỏng manh.

Năm thứ mười hai, Mai Lĩnh khí phách cô độc.
Mưa toan bất tẫn, bao lần kính rượu trước người xa mong mỏi.
Ôm một lò lửa đỏ bừng cháy,
Lặng lẽ cố đoạt vương quyền.

Không cần phải, giàn thuyền viện trợ ta, viện trợ ta.

Năm thứ mười hai, Mai Lĩnh hồn phách cô tịch.
Mưa toan bất tẫn, bao lần kính rượu trước người xa mong mỏi.
Ôm một lò lửa đỏ hừng cháy.
Lặng lẽ gắng sức đoạt ngôi quyền.

Không cần phải, giàn thuyền viện trợ ta
Sinh mệnh chống lại ngôn luận giang sơn.

[Nguyện tấm lòng son,
vĩnh sinh bất tử]

[Pinyin]

Báiyī chū jiāng zuǒ.
Biàn shí dé, gū guǎn chūnhán, liǎo què chénkē.
Sòng jǐn jīnlíng qiānfān méi,
fēn fù zhēng hóng juàn kè.

Báiyī chū jiāng zuǒ.
Biàn shí dé, gū guǎn chūnhán, liǎo què chénkē.
Sòng jǐn jīnlíng qiānfān méi,
fēn fù zhēng hóng juàn kè.

Zhēng zhī yǒu, qílín yánsè,
bùkān yǔ cāng láng yī zhuó.
Jiàn rénjiān, fēng xuě yòu xiāng báo.
Shí’èr zài méi lǐng gū pò.
Suàn bù jìn, jǐ huí zūnqián, yáo jìng jiē shē.
Yōng yī lú chì yàn yú huǒ,
lěngyǎn shì jǐn quán bó.
Bù yìng yǒu, héng zhōu jì wǒ, jì wǒ

shí’èr zài méi lǐng gū pò.
Suàn bù jìn, jǐ huí zūnqián, yáo jìng jiē shē.
Yōng yī lú chì yàn yú huǒ,
lěngyǎn shì jǐn quán bó.
Bù yìng yǒu, héng zhōu jì wǒ.
Mìng dǐ yǔ shānhé fāng shuō.
 

[Yuàn chìzǐ zhī xīn, yǒngshēng bùsǐ]

 

Posted in nhạc

Thiên nhai tam xướng – Ếch con lang thang.

200791217462912577804

Thiên nhai tam xướng

Biên khúc: Lý Ngạn Tân.

Lời: Vi Liễu Sư Tử Đầu.

Biểu diễn: Ếch con lang thang.

Phối nhạc: Voi Cảnh/ Ếch con lang thang.

Soạn nhạc: Mị Tử.

Hỗn âm: Mr. Cá.

Poster: Đại Miêu.

 

Mu se qu shui liu shang
kan damo qu luo xia wei yang.
Chiều tà, sông uốn khúc, nâng chén…
…ngắm mây rơi xuống đại mạc xa xăm.

ge bu jin deng huo se yu xiang
yan yu qi liang
Hát mãi, ngọn đèn nhuốm màu hư ảo…
…mưa bụi thê lương.

bai xua lia yang gun tang
you qing cong cui bai lu wa hong qiang
Tuyết trắng, ánh dương mãnh liệt, có ngựa phi, lục bách, tường ngói hồng.

shou nan wang cang sang que chi kuang.
Nói rằng, khó quên tang thương, nhưng lại si cuồng.

xin jiu man shang ji xu chou chang si kai yi chang lang.
Rượu rót đầy chén, bao nhiêu phiền muộn, xé mở ra một hồi sóng gió.

xing yin yue shuang you you he fang dao lian gu guang
Sao ẩn dưới trăng, có ngại đao luyến cô quang.

jiang he jiang hai jiang hu duan chang tian di liang cang mang
Biển sông, giang hồ, phân cách hai mảnh thiên địa mênh mông.

zui yi qu ming yue shui chang.
Say một khúc Minh nguyệt, ai xướng.

Mu se qu shui liu
shang kan damo qu luo xia wei yang.
Chạng vạng, sông khúc khủy, nâng chén rượu ngắm nhìn mây rơi trên đại mạc xa tít tắp.

ge bu jin deng huo se yu xiang
yan yu qi liang
Hát mãi, ánh đèn hư ảo, mưa bụi thê lương.

bai xua lia yang gun tang
you qing cong cui bai lu wa hong qiang
Tuyết trắng, ánh dương hừng hực cháy, ngựa phi, lục bách, tường ngói hồng.

shou nan wang cang sang que chi kuang.
Nói rằng, tang thương khó quên, nhưng lại si cuồng.

xin jiu man shang ji xu chou chang si kai yi chang lang.
Chén rượu tràn đầy, bao nhiêu phiệm muộn xé ra một hồi sóng gió.

xing yin yue shuang you you he fang dao lian gu guang
Sao ẩn dưới trăng, có ngại đao luyến cô quang.

jiang he jiang hai jiang hu duan chang tian di liang cang mang
Biển sông, giang hồ, phân cách thiên địa hai mảnh mênh mông.

zui yi qu ming yue shui chang.
Say một khúc Minh Nguyệt, ai xướng.

xin jiu man shang qiu ye fan huang ji dian xing han liang
Rượu tràn đầy chén, lá thu úa vàng, sao rét lạnh.

xing yin yue shang you you he fang tian ya ye chuang
Sao ẩn dưới trăng, có sợ chi thiên nhai nổi sấm.

jiang he hu hai bu gou ba huang xing zhe yi wu jiang
Biển sông, giang hồ bất quá đi mãi cũng không phân rõ.

zui yi qu ming yue shui chang
Say một khúc Minh nguyệt, ai kia xướng.

zui yi qu lang zi wo chang
Say một khúc lãng tử, ta xướng.

Posted in nhạc

Giấc mộng – Chanh Dực.

200791217462912577804

Giấc mơ

Link download- Ramen_Noodle

Biên khúc: Bear.

Lời: Mặc Đại Tranh.

Biểu diễn: Chanh Dực.

Hậu kỳ: Chanh Dực.

Thiết kế poster: Tiến Bộ.

[Vietsub]

Dáng vẻ của em lúc nào cũng ôn nhu.
Như một thiên sứ nhỏ trong đợi chờ.
Em đã sớm trộm giấu đi miệng vết thương.
Gắng gượng chống đỡ, cũng không dám nhăn mày.

Khi đêm xuống, đom đóm cuối cùng cũng tìm được ánh sao.
Nhưng nguyên do gì lại tìm không thấy vận mệnh.
Mới giúp tôi không buông tay.
Thời gian lưu chuyển, không kịp mở lời.

Tôi chỉ có thể ôm em thật chặt trong giấc mơ.
Mơ hiểu tại sao, bên ngoài lại hối hả nhộn nhịp.
Nếu vậy, thì tôi yêu quá sâu quá nặng.

Tôi chỉ có thể ôm em thật chặt đi vào giấc mộng.
Chỉ mong trong mộng không hề đau xót.
Sao băng lúng túng lướt qua vội vàng.
Đuổi không kịp hình bóng.

Khi đêm xuống, đom đóm cuối cùng cũng tìm được ánh sao.
Nhưng nguyên do gì lại tìm không thấy vận mệnh.
Mới giúp tôi không buông tay.
Thời gian lưu chuyển, không kịp mở lời.

Tôi chỉ có thể ôm em thật chặt trong giấc mơ.
Mơ hiểu tại sao, bên ngoài lại hối hả nhộn nhịp.
Chính là hình dung được như thế nào là yêu càng sâu càng đậm.

Tôi chỉ có thể ôm em thật chặt trong giấc mơ.
Chỉ mong trong mơ không hề đau xót.
Chính là hồi ức mãnh liệt như thủy triều.
Tôi không thế chạm vào.

Tôi gắt gao ôm lấy em trong mộng.
Mặc cho tối nay mưa lớn gió giật.
Gọi em không được, nước mắt như vỡ đê khó kìm.
Lẫn trong mưa.

[Pinyin]

Wulun he shi ni de yangzi dou wenrou
jiu haoxiang shi xiao tianshi zai shouhou
nizao jiu zai beihou cang hao shangkou
mianqiang cheng zhu meitou dou bu gan zhou

yemu chuixia liuying zhongyu zhaodao xingsu
ran’er ming yun zhao bu dao renhe yuanyou
cai yongyou que rang wo fangshou
shi jian bu ting liu lai bu ji kaikou

wo zhi neng jin yong ni ru meng
meng wai xuanxiao hebi ting dong
ruo zhe ai tai nong tai chen zhong wo ye ci qiong

wo zhi neng jin yong ni ru meng
dan yuan meng li bu zai shang tong
liuxing fei qu shao zong ji shi tai congcong
zhui bu dao ying zong

yemu chuixia liuying zhongyu zhaodao xingsu
ran’er ming yun zhao bu dao renhe yuanyou
cai yongyou que rang wo fangshou
shi jian bu ting liu lai bu ji kaikou

wo zhi neng jin yong ni ru meng
meng wai xuanxiao hebi ting dong
keshi ai yue shen yue juanyong zenme xingrong

wo zhi neng jin yong ni ru meng
dan yuan meng li bu zai shang tong
zhishi huiyi ru chao lai xi tai xiong yong
wo wu fa chu peng

wo jin jin yongzhe ni ru meng
ren ping jin ye zhou yu kuang feng
huan bu xing ni leishui jue di kuai shi kong
hun zai le yu zhong

Posted in nhạc

Mùa hoa hạnh rụng, hương trà u mê – Thanh Lộng ft Hứa Đa Quỳ.

200791217462912577804

Link download – Ramen_Noodle

Mùa hoa hạnh rụng, hương trà u mê.

Biểu diễn: Thanh Lộng, Hứa Đa Quỳ.
Lời: Minh Hoàng.
Soạn: Trần Bằng Kiệt.
Biến khúc: Lý Côn Bằng.
Mix: MR. Cá
Chuyển ngữ sub: #Quỳnhh

Qīng nòng: Shānquè gòng xì yǔ nòng zhī tóu
āiyā yīyā yī yōu āiyā yīyā yī yōu
xǔduō kuí: Qià dé chūnsè hǎo xù yǒu
āi āiyā yīyā yī yōu āi yīyā yīyā yī yōu

Thanh Lộng: Sơn tước thì thầm đậu đầu cành.
Ai y ai y ai y o ai y ai y ai yo.
Hứa Đa Quỳ: Vừa hay sắc xuân tự gần kề.
Ai y ai y ai y o ai y ai y ai yo

qīng nòng: Zuì shì nà
xǔduō kuí:(Zuì shì nà)
qīng nòng: Xīnchá dànbó
xǔduō kuí:(Zěn gè shuō)
qīng nòng: Sān liǎng méi bǐng dùn rù hóu
xǔduō kuí:(Sān liǎng méi bǐng dùn rù hóu)

Thanh Lộng: Đúng vậy a
(Hứa Đa Quỳ: Đúng vậy a)
Thanh lộng: Lá trà tươi mới nhạt nhẽo
(Hứa Đa Quỳ: Sao nói vậy ?)
Thanh Lộng: Vài ba miếng bánh hoa mai tan biến nơi yết hầu
(Hứa Đa Quỳ: Vài ba miếng bánh hoa mai biến mất nơi yết hầu)

xǔduō kuí: Hébù ruò
qīng nòng:(Hébù ruò)
xǔduō kuí: Duì chuāng xiēsù
qīng nòng:(Huà bùguò)
xǔduō kuí: Āpó jiā lí xià zhāi fú dòu
qīng nòng:(Āpó jiā lí xià zhāi fú dòu)

Hứa Đa Quỳ: Sao lại thế ?
(Thanh Lộng: Sao lại thế ?)
Hứa Đa Quỳ: Hướng song cửa, nghỉ qua đêm.
(Thanh Lộng: nói bất quá.)
Húa Đa Quỳ: Bờ giậu nhà chồng, ngắt hạt đậu Phật.
(Thanh Lộng: Bờ giậu nhà chồng, ngắt hạt đậu Phật)
[*đậu Phật = Đậu ngựa = Đậu Hà Lan]

xǔduō kuí: Shānquè gòng xì yǔ nòng zhī tóu
hé āiyā yīyā yī yōu āiyā yīyā yī yōu
qīng nòng: Qià dé chūnsè hǎo xù yǒu
hé āi āiyā yīyā yī yōu āi yīyā yīyā yī yōu

Hứa Đa Quỳ: Sơn tước thì thâm rung đầu cành.
Hơp: Ai y ai y ai y o ai y ai y ai y o.
Thanh Lộng: Vừa hay sắc xuận tự cận kề.
Hợp: Ai y ai y ai yo ai y ai y ai y o.

qīng nòng: Chén lù zhěn fēng zhōng yún zì yōu
āiyā yīyā yī yōu āiyā yīyā yī yōu
xǔduō kuí: Qìn dé fēnfāng dài mén kòu
āi āiyā yīyā yī yōu āi yīyā yīyā yī yōu

Thanh Lộng: Bình minh gối lên mây gió nhàn nhã tự do.
Ai y ai y ai y o ai y ai y ai y o
Hứa Đa Quỳ: Hương thơm thấm nhuần toan gõ cửa.
Ai y ai y ai y o ai y ai y ai y o

qīng nòng: Xiāo bàn zhǎn
xǔduō kuí:(Xiāo bàn zhǎn)
qīng nòng: Wǎn chá shāo hòu
xǔduō kuí:(Xìng huā luò)
qīng nòng: Jǐ chǔ xīnshì xī bǐmò
xǔduō kuí:(Jǐ chǔ xīnshì xī bǐmò)

Thanh Lộng: Qua nửa chung trà
(Hứa Đa Quỳ: Qua nửa chung trà)
Thanh Lộng: Trà khuya hơi đậm
(Hứa Đa Quỳ: Hoa hạnh rơi)
Thanh Lộng: Nơi nỗi lòng yêu tiếc bút mặc
(Hứa Đa QUỳ: Nơi nỗi lòng yêu tiếc bút mặc)

xǔduō kuí: Què jìdé
qīng nòng:(Què jìdé)
xǔduō kuí: Wánxiào yě duō
qīng nòng:(Xiū luàn zhōu)
xǔduō kuí: Nà jiā hòushēng kě hūn fǒu
qīng nòng:(Nà jiā hòushēng kě hūn fǒu)

Hứa Đa Quỳ: Lại nhớ rõ.
(Thanh Lộng: Lại nhớ rõ)
Hứa Đa Quỳ: Vui vẻ biết bao nhiêu.
(Thanh Lộng: Thôi xảo loạn)
Hứa Đa Quỳ: Hậu sinh nhà kia thế nhưng lại từ hôn.
(Thanh Lộng: Hậu sinh nhà kia thế nhưng lại từ hôn.)

xǔduō kuí: Chén lù zhěn fēng zhōng yún zì yōu
hé: āiyā yīyā yī yōu āiyā yīyā yī yōu
qīng nòng: Qìn dé fēnfāng dài mén kòu
hé: āi āiyā yīyā yī yōu āi yīyā yīyā yī yōu

Hứa Đa Quỳ: Bình minh gối lên mây lên gió ngao du.
Hợp: Ai y ai y ai y o ai y ai y ai y i
Thanh Lộng: Hương thơm thấm đẫm, toan gõ cửa.
Hợp: Ai y ai y ai y o~

qīng nòng: Zuì shì nà
xǔduō kuí:(Zuì shì nà)
qīng nòng: Xīnchá dànbó
xǔduō kuí:(Zěn gè shuō)
qīng nòng: Sān liǎng méi bǐng dùn rù hóu
xǔduō kuí:(Sān liǎng méi bǐng dùn rù hóu)

Thanh Lộng: Đúng vậy a~
(Hứa Đa Quỳ: Đúng vậy a~)
Thanh Lộng: Là trà mới nhạt đi rất nhiều.
(Hứa Đa Quỳ: Sao nói thế ?”
Thanh Lộng: Vài miếng bánh hoa mai tan biến rất nhanh trong yết hầu.
(Hứa Đa Quỳ: Vài ba miếng bánh hoa mai biến mất thật nhanh nơi yết hầu)

xǔduō kuí: Hébù ruò
qīng nòng:(Hébù ruò)
xǔduō kuí: Duì chuāng xiēsù
qīng nòng:(Huà bùguò)
xǔduō kuí: Āpó jiā lí xià zhāi fú dòu
qīng nòng:(Āpó jiā lí xià zhāi fú dòu)

Hứa Đa Quỳ: Sao lại thế ?
(Thanh Lộng: Sao lại thế ?)
Hứa Đa Quỳ: Hướng song cửa, nghỉ qua đêm.
(Thanh Lộng: Nói bất quá.)
Hứa Đa Quỳ, Bờ giậu nhà chồng, ngắt hặt đậu Phật.
(Thanh Lộng: Bờ giậu nhà chồng, ngắt hạt đậu Phật)

hé: shānquè gòng xì yǔ nòng zhī tóu
āiyā yīyā yī yōu āiyā yīyā yī yōu
qìn dé fēnfāng dài mén kòu
āi āiyā yīyā yī yōu āi yīyā yīyā yī yōu

Hợp: Sơn tước mảnh mai rung đầu cành
Ai y ai y ai y o~
Hương thơm thấm nhuần, toan gõ của.
Ai y ai y ai y o~

Posted in Đoản văn.

[Ngắn] Trân trọng.

Có người nói với tôi, hãy trân trọng những gì mình đang có, hãy bảo vệ những thứ trong tay mình, đừng nhìn ra xa, sẽ mỏi mắt.

Khi ấy, tôi rất phiền khi nghe những câu này.

Facebook, Zalo, Twitter,… đi đâu thì những câu này luôn đầy ắp trên mạng.

Tôi bỏ qua nó.

Và tôi hối hận.

——

[Minh, tối nay anh có về không ? Em đã nấu bữa tối.] Trong điện thoại vọng ra tiếng nói mềm mại của một thanh niên [Tôi đã nói cậu không được gọi trong thời gian làm việc của tôi mà] đáp lại sự ân cần ấy, là những câu nói lạnh băng giả dối.

“Minh, ai vậy ?” Thiếu niên xinh đẹp dụi mắt tựa vào lòng tôi, ngọt ngào hỏi.

“Giúp việc thôi. Thật phiền phức.” Tôi không chú tâm gì nhiều.


“A… ha…” Tiếng rên rỉ mị hoặc vang lên trong căn phòng, tôi vùi sâu vào thân thể người bên dưới, miệng không ngừng gọi cái tên đã khắc sâu vào tim mình “Vọng Nguyệt… Vọng Nguyệt, đừng bỏ anh.”

Nếu tôi chịu để ý, sẽ thấy người bên dưới tôi đang vùi đầu vào gối, che đi những giọt nước mắt chua xót.

Nếu tôi để ý…

Tiếc thay, tôi lại không quan tâm, tiếp tục thỏa mãn dục vọng của mình trên thân thể của người kia.

——
Lần đầu tiên tôi gặp Trịnh Thiên Nguyệt là sau cái chết của bạn gái tôi một tuần – Trịnh Vọng Nguyệt.

Họ là chị em sinh đôi.

Khi thấy nam nhân, tôi luôn huyễn hoặc mình, à hóa ra Vọng Nguyệt vẫn còn đây.

Tôi luôn tự huyễn tưởng như vậy, chỉ khi tôi phát tiết lên con người ấy, tôi mới nhận ra: “Đây chỉ là một nam nhân dơ bẩn mang khuôn mặt của Vọng Nguyệt.”

Tôi khinh thường điều đó.

Tôi căm ghét điều đó.

Em biết.

Nên một buổi chiều tan sở, em chào đón tôi với một vết sẹo dữ tợn trên mặt.

Tôi biết em nghĩ gì, nhưng khi biết thì đã muộn.

—–
Nhìn vết sẹo trên mặt em, tôi không chút lưu tình giáng cho em một cái tát mạnh.

“ĐỪNG CÓ TỰ MÌNH LÀM HƯ KHUÔN MẶT CỦA VỌNG NGUYỆT. CẬU KHÔNG ĐÁNG!”

Buông cho em một câu tàn nhẫn, tôi bỏ đi.

Tôi đi, đi suốt ba ngày.

Em chờ, chờ suốt đời.

——
Khi tôi quay về, chỉ thấy trong nhà tĩnh lặng.

Lạnh lẽo.

Giờ này, lẽ ra căn nhà phải tràn ngập hương thơm của đồ ăn, phải có chút náo nhiệt.

Thay vào đó, tĩnh lặng.

Lặng im, đến ghê sợ.
—–
Tôi tung cửa vào phòng ngủ, thấy đồ đạc của em vẫn còn không khỏi thở hắt ra.

Khi nhận ra mình đang lo sợ, tôi tự cho mình một bạt tay để tỉnh táo: mày không được mềm lòng, cậu ta chỉ là thứ để tiết dục thôi.

Cho rằng em chỉ đi đâu đó, tôi cũng không bận tâm gì nhiều bèn thay đồ tắm rửa rồi đi ngủ.

Khi giật mình tỉnh giấc, nhìn đồng hồ đã điểm 2 giờ sáng nhưng bóng dáng em lại không có, sự lo sợ trong lòng tôi tăng cao.

Reng- reng-

“Alo ?!”
“Anh có phải người nhà của bệnh nhân Trịnh Thiên Nguyệt ?”
“Phải…”
“Bệnh nhân Thiên Nguyệt đang hấp hối, sẽ không qua khỏi rạng sáng nay đâu. Chúng tôi cần người nhà đến làm một số thủ tục cần thiết… alo… alo ?! Anh còn giữ máy không ?”

Cạch. Điện thoại rơi xuống đất.

Tôi sững sờ.

Thì ra, tôi sợ mất em đến chừng nào

——
[Trong bệnh viện]

“Thiên Nguyệt ?! Thiên Nguyệt ?! Em tỉnh dậy đi, anh tới rồi.”

Thiên Nguyệt hé mở đôi mắt đã từng khiến tôi xao xuyến, nay lại trống rỗng nhìn tôi.

“Anh tới rồi… Thật may…”

“Phải, anh tới rồi đây.” Tôi nắm chặt tay em, nước mắt nóng hổi rơi lên mu bàn tay gầy gò, xanh xao vì kim truyền dịch.

“Thật tốt… nhìn anh khổ sở … thật tốt…” em mỉm cười nhìn tôi.

Tôi sững người.

Em… đang nói gì… ?

“Anh có biết tại sao tôi quay về đây không ?” Em thở dốc “Anh có biết, vì muốn đạt được mục đích, tôi đã phải… hy sinh bao nhiêu chỉ để thấy anh đau khổ thế này không ? Anh có biết, vì anh không chỉ tôi, mà còn có chị tôi, phải đánh đổi mạng mình không ?”

Tôi bàng hoàng.

—–
Khi Vọng Nguyệt bị tai nạn xe mà mất, tôi đang vui vầy tại hộp đêm. Cô ấy vì muốn báo cho tôi tin vui mà nửa đêm chạy đi tìm tôi để rồi xảy ra tai nạn. Tôi mấy cô ấy, mất cả đứa nhỏ.

Vẻ lụy tình, đau đớn tại lễ tang chỉ là một màn kịch để làm động lòng người cha giàu sụ của cô.

Khi gặp Thiên Nguyệt, bản tính đê tiện của tôi trỗi dậy, muốn bắt em phải nằm xuống mà phục vụ mình.

Tôi không biết đau thương.

Hay hối hận.

Hay bất kì một tia thương xót gì cả.

——-
“Vì anh, tôi mấy đi người chị tôi yêu quý nhất, mất đi đứa cháu chưa thành hình, mất đi cả gia sản… và mất cả trái tim mình.”

“Khi nhận ra mình có tình cảm với anh, tôi liền muốn kết thúc sự trả thù này, mục đích chỉ để anh phải cảm thấy một chút đau đớn vì mấy đi người anh yêu. Thật may, tôi đã làm được.”

Tim tôi như ngừng đập.

——-
Sau cái chết của em, tôi bỏ cả sự nghiệp, dành hết số tiền đi khắp nơi.

Và một người phụ nữ đang bồng đứa bé nhìn tôi đang đứng trước cửa tiệm của cô ta, liền nở nụ cười nói: “Năm năm, đủ để mọi thứ kết thúc.”

Xuyên qua tấm kính, tôi thấy em.

Em nhìn tôi, nở một nụ cười nhẹ.

Thật tốt.

Posted in Đoản văn.

[Ngắn] Nó.

“Mày là đồ ngốc.”

Cậu bé ngơ mắt nhìn nhứng người đang sỉ nhục mình, trong đôi mắt trong veo chỉ có sự ngây ngốc.

Nó là đứa trẻ sinh thiếu tháng, mẹ nó vì khó sinh nên ngày sinh của nó cũng là ngày mẹ nó ra đi.

Mẹ nó trong quá trình mang thai bị người ta ngược đãi, do đó, khi nó sinh ra, là một kẻ ngốc nghếch.

Cha nó ruồng bỏ, họ hàng khinh thường. Nó không có chỗ để đi.

Nó lang thang trên hè phố, ngây ngốc nhìn những đứa trẻ được cha mẹ yêu thương dắt tay đi chơi Trung thu.

Nó hỏi: “Trung thu là gì ?”

Đáp lại nó là tiếng dế kêu xào xạc trong đêm.

Nó ngồi trên chiếc xích đu ở công viên, một mình. Nó ngước mắt nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nơi mặt trăng tròn vành vành đang sáng bừng. Nó nhìn xung quanh, thấy nơi nơi đều là ánh đèn sáng lung linh muôn màu muôn sắc.

Nó lại hỏi: “Thứ ánh sáng kia và cái trên trời, cái nào đẹp hơn ?”

Vẫn là sự cô đơn tĩnh lặng cho nó câu trả lời.

Nó lại lê bước qua những nẻo đường nó có thể đi, bất chợt nó va vào một người đàn ông.

Người đàn ông cho nó là những kẻ móc túi nhỏ tuổi, liền túm lấy nó xách lên không trung định la cho nó một trận, nhưng lại thấy một đôi mắt sáng mà vô hồn.

Người đàn ông thương hại liền đem nỏ bỏ xuống rồi quay lưng đi.

Nó ngơ ngác nhìn, mọi người lại nhìn nó trong thương tiếc. Nó không hiểu.

Rồi một người bước ra từ đám đông rồi kéo nó về phía người ấy. Nó nhìn lên, là một thanh niên. Anh ta nói nó là em của anh ta, do nhà bận bịu quá nên để nó chạy lung tung ra ngoài, rồi anh ta kéo nó đi.

Nó ngây ngốc bước từng bước vụng về theo thanh niên. Anh ta đưa nó đến một căn nhà nhỏ xập xệ.

Bên trong gồm có những thanh niên khác đang ngồi chơi bài, trong không khí tràn ngập vị thuốc lá rẻ tiền gay mũi.

“Đồ mới hả ? Nhìn ngu thế !?” Một người trong đó nói “Ờ thì ngu, nhưng hàng tốt.” Thanh niên đưa nó về nói vậy.

Nó không hiểu, nó chỉ biết những ngày sau đó nó sống trong cuộc sống như mẹ nó ddã từng qua lời kể của bà ngoại.

Năm tháng trôi đi, nó không còn là một thằng bé ngốc nghếch mà đã trở thành một thiên niên, dưới sự dạy dỗ nhục nhã của những đám thanh niên mà nó từng bị “sang tay” thì cũng không còn ngốc như xưa nữa. Nó biết cách làm sao để thõa mãn lũ thú đói kia, biết cách chịu nhục thế nào để tránh nhũng trận đánh đập hành hạ.

Nó chưa từng có ý bỏ trốn. Trong mắt người đời, nó là thứ đê tiện chỉ biết nằm dưới thân kẻ khác rên rỉ như một con vật động dục, nó biết. Nhưng nó không trốn đi, vì nó biết nó không còn nơi nào đã đi cả.

Nó tiếp tục sống kiếp sống kĩ nam dơ bẩn thấp hèn cho đến khi nó tròn hai mươi.

Năm nó hai mươi, nó chết vì bị sốc thuốc. Một tên khốn trong lúc chơi đùa đã ép nó uống thuốc với liều lượng lớn.

Nó chết, lũ thú vật kia chỉ mất đi một món đồ chơi, xã hội như mất đi một kẻ dơ bẩn.

Họ nói nó dơ bẩn, nhưng đến tận lúc chết, nó vẫn giữ được một đôi mắt trong veo khờ dại ngày ấy, mà không phải đục ngầu do bị vấy bẩn.

Posted in Đoản văn.

[Ngắn] Tao là Gay. Và tao yêu mày.

“Người ta nói:
Kẻ đáng thương là kẻ không biết yêu.
Kẻ hàn nhát là kẻ không dám đối diện với tình yêu của mình.
Kẻ ngu ngốc là kẻ không biết trân trọng tình yêu của mình.”
“Mày nói với tao những lời này làm gì ?”
“Không có gì.”
“Đồ điên, đàn ông con trai đừng có lậm mấy cái truyện nhảm nhí ấy dùm bố.”
Tôi cười xòa, rồi lại chun mũi vào đọc truyện trên máy tính.
“Ê nhóc, qua cho coi cái này.”
Thằng bạn chung phòng trọ ngoắt tôi sang.
“Gì vậy ?” Tôi cũng lò dò bước qua, vừa nhìn đến hình ảnh trên máy tính lại cứng người.
“Cái khỉ gì thế ? Thằng khốn mày dám đầu độc trẻ nhỏ!” Tôi đỏ mặt nhìn hình ảnh trên máy tính nó. Nếu là một em gái xinh tươi thì tôi chẳng phản ứng làm gì, đằng này là một em trai xinh tươi… và một người đàn ông cường tráng.
“Kinh tởm đúng không ? Chẳng hiểu sao lũ này tồn tại trên đời làm gì ?” Nó thản nhiên dè bỉu, không nhận ra tôi âm thầm nhìn nó từ phía sau.
Kinh tởm sao…
Một hôm, tôi đang loay hoay giặt đồ thì nó kêu: “Ê thằng quỷ, tao mượn máy xíu đi, máy tao lag rồi.” Tôi cũng cho nó mượn, đến khi tôi chợt nhớ ra trong máy mình có gì…
“Shit!! Cái quái gì trong máy mày thế !?” Nó hét lên.
Trong máy tôi, có một thư mục, trong đó là GV.
“Mày… mày là…”
“Tao là Gay.” Tôi thản nhiên trả lời nó.
“Ọe.” Nó bịt miệng nôn khan “Ghê tởm!” Nó ném cho tôi hai chữ rồi mở cửa bỏ chạy. Tôi vào phòng khởi động lại máy, nhìn thấy có một thư mục chưa mở, liền thở nhẹ nhõm. Thật may, thư mục ấy chưa bị nó thấy.
Hôm sau, hôm sau nữa rồi hôm sau nữa, nó không quay lại phòng trọ. Hỏi chủ nhà trọ thì họ nói nó không trọ nữa, rồi nói tôi mau tìm cách lo liệu tiền nhà một mình đi.
Nó trốn rồi.
Gọi điện nó thì bị ngắt máy, lên giảng đường thì cũng không thấy nó đi học. Nó như trốn biệt tăm biệt tích rồi. Cho đến khi bệnh viện gọi cho tôi.
“Anh có quen chủ của số điện thoại này không ạ ?”
“Vâng, tôi là bạn.” Có lẽ là đã từng đi…
“Chủ số điện thoại này bị đâm trọng thương, đang hôn mê ở bệnh viện. Nếu có thể liên lạc với người nhà xin nhắc họ đem theo tiền đóng viện phí và phí phẫu thuật.”
“À vâng…” gia đình sao ? Có lẽ mẹ kế nó chỉ mong nó đi khuất mắt bà thôi.
Tôi lật đật vào bệnh viện, nhìn nó được đẩy vào phòng mổ thì trong lòng nôn nao. Nó bị người ta đâm nhầm một nhát ngay phổi, không phẫu thuật kịp sẽ nguy hiểm. Chỉ là tiền phẫu thuật không nhỏ…
Tiền còn trong ngân hàng, cộng với tiền mỗi tháng ba mẹ đã ly dị của tôi trợ cấp, chỉ vừa đủ. Tiền viện phí, thuốc men, phòng bệnh kiếm đâu ra.
Tôi xin bảo lưu kết quả, dù sao việc tôi có đi học tiếp hay không cũng không ai quan tâm.
Nhìn nó mê man trong phòng bệnh, tôi thấy đau cho nó. Mẹ nó bỏ ba nó đi với người tình cũ, trớ trêu sao là một người phụ nữ. Ba nó đâm hận, cưới một phụ nữ đã có con riêng về làm mẹ kế nó. Tuổi thơ nó ra sao, hàng xóm nó là tôi sao không biết ? Và nó hận những người như mẹ nó ra sao, tôi cũng hiểu.
Sau đó, ba nó hay tin liền vội lên bệnh viện chăm nó. Tôi hết nhiệm vụ. Quay về trường học thu dọn, tôi cũng không có ý muốn tiếp tục học nữa bèn đem hết mọi thứ bỏ đi khỏi đây. Trước khi đi, tôi có vào bệnh viện thăm nó.
“Cảm ơn mày.”
“Chúng ta là bạn bè mà.”
“Mày quyết định đi sao ?”
“Ừ.”
“Giữ sức khỏe.”
Không níu kéo lằng nhằng, không nước mắt chia xa, chỉ có mùi thuốc sát trùng gay mũi in sâu vào lòng tôi.

Họ nói tôi hèn nhát, nhưng tôi đã từng trốn tránh tình yêu của mình chưa ?
Họ nói tôi, ngay cả một lời thổ lộ cũng không dám nói. Tôi đã nói ấy chứ, chỉ là lúc ấy người ấy xoay lưng bỏ chạy nên không nghe được thôi.
“Tao là Gay. Và người tao yêu là mày.”

Posted in Đoản văn.

[Ngắn] Chuyện về hai con vịt.

Tại một hồ nước nọ có một đàn vịt sinh sống. Số lượng vịt chia đều theo hai màu đen và trắng. Vịt tổ có lời sấm: “Phàm là vịt đen thì đến khi đủ lông đủ cánh phải chọn một vịt trăng để kết bầu bạn. Và không được phép rời khỏi khu vực hồ nước. Tuyệt đối không được làm trái lời sấm.” Toàn thể vịt đều rất sợ nên đến nay không có con vịt này làm trái cả.

Mọi việc cứ diễn ra tthrong bình lặng. Vịt nhỏ trưởng thành rồi kết bầu bạn, sinh vịt con rồi nhắm mắt. Cho đến khi toàn Vịt tổ phát hiện ra kẻ dám làm trái lời sấm.

Tiểu Hắc và Tiểu Mặc là hai chú vịt đen. Cả hai ở gần bãi sậy với nhau nên chúng thân thiết vô cùng. Tiểu Mặc hơn Tiểu Hắc hai chiếc lông đuôi, nó chỉ còn hai mùa trăng nữa là kết bầu bạn. Thế nhưng vào ngày kết bầu bạn của Tiểu Mặc, cả nhà vịt phát hiện Tiểu Mặc bỏ trốn, kinh hoàng hơn là cả Tiểu Hắc cũng vậy.

Vịt tổ nhìn hai con vịt đen tuyền trên mặt nước, bản thân cảm thấy chua xót. Vịt tổ mở lời: “Hai vịt các ngươi dám tự tiện rời hồ nước sao ?” Cha mẹ Tiểu Mặc và Tiểu Hắc kinh hoảng nhớ lại cảnh vịt con nhà mình chuẩn bị rời hồ.

“Các ngươi tại sao lại dám bỏ trốn, nhất là trong ngày kết bầu bạn hả!?” Vịt tổ tức giận.
“Vì chúng ta muốn làm bầu bạn của nhau!” Tiểu Mặc và Tiểu Hắc bỏ qua những tiếng cánh đập loạn của đám vịt phía sau, hai mắt nhìn thẳng về phía trước.

Vịt tổ nheo mắt nhìn hai con vịt thẳng thắn kia: “Các ngươi biết làm trái lời sấm sẽ có hậu quả gì chứ?” Hai vịt im lặng “Các ngươi sẽ bị rụng từng chiếc lông, cho đến chết!” Toàn thể vịt khiếp sợ.

Vịt bọn họ chỉ có thể rụng lông khi chết hoặc khi bị phạt. Vịt bọn họ luôn chết thành đôi, hai vịt sau khi trước khi chết sẽ cuộc nhau lại thành hình thái cực đen trắng rồi lông từ từ rụng, khi lông rụng hết vịt bọn họ sẽ hóa thành cát trắng bay theo lông vũ. Còn một loại nữa là khi làm sai bị nghiêm phạt, lông sẽ bị rút ra cho đến khi chết mới thôi. Trước có một vịt tự trốn ra khỏi hồ bị Vịt tổ bắt được, hành hình tại chỗ. Không ai quên được cảm xúc đau khổ của vịt ấy không ai quên được.

Vịt mẹ hai bên như muốn ngất đi. Tiểu Hắc và Tiểu Mặc quyện chặt hai cánh lại, dõng dạc nói: “Đau đớn thì sao chứ? Chỉ là cái đau về thể xác, bù lại trong tâm biết rằng mình có người kia bên cạnh thì đau nào không vượt qua được?” Vịt tổ im lặng “Còn nếu vì sợ hãi chút đau đớn kia mà tự chia cắt thì lòng còn đau hơn gấp bội. Chết rồi thì cùng nhau chìm xuống hồ, lạnh lẽo mấy cũng không cảm nhận được. Còn sống mà hai bên không có được nhau, thì sống không bằng chết.” Tiểu Mặc cúi đầu nói.

Vịt tổ khép mắt lại, cả không gian yên tĩnh. 

“Vịt các ngươi lui xa ra khỏi đâu đi.” Vịt tổ nói “Trừ Tiểu Hắc và Tiểu Mặc ở lại.” Vịt xung quanh rất nghe lời Vịt tổ, thức thời lui ra xa. Vịt tổ lẳng lặng nhìn hai vịt: “Thế gian được tạo ra bởi hai cực âm dương. Vạn vật đều theo lẽ âm dương tuần hoàn mà sinh trưởng. Ngày là dương, đêm là âm. trời là dương, đất là âm. Trắng là dương, đen là âm. Vịt chúng ta cũng theo nguyên tắc đó, tuy ngược lại với vạn vật. Vịt đen là dương, vịt trắng là âm. Âm dương hòa hợp.” Vịt tổ nhìn xa xăm “Từng có một đôi vịt đen phải lòng nhau, Thiên tôn chướng mắt âm dương trái nghịch, liền dùng chú cắt đứt đôi vịt đó, tránh gây ảnh hưởng vạn vật. Lời chú đó là: ‘Nếu trái nghịch đạo âm dương, phải có kẻ chết để âm dương tuần hoàn. Sát lẫn nhau hoặc sát chính mình.’ Một vịt trong đó khi nghe lời chú, tự rút lông thiên mệnh.”

Tiếu Hắc và Tiểu Mặc, hay tất cả vịt khác của hồ này đều có một lông thiên mệnh, năm bên trái bụng, tương tự như trái tim của con người. Rút lông thiên mệnh là hành vi tự sát tàn nhẫn nhất, vì…

“Tự rút lông thiên mệnh, thân xác tan biến, linh hồn vĩnh viễn không được về Thiên giới mà phải nhận đủ bảy mươi hai nỗi đau cắt xé, sau đó thì hồn phi phách tán. Vĩnh viễn không siêu sinh.” Bởi vì tự sát, là tội nặng nhất trong trăm tội: Bất hiếu.

Vịt tổ nói: “Ta đã nhìn thấy cảnh thống khổ ra đi ấy, chỉ để bảo hộ chu toàn cho một vịt… là ta.” Tiểu Mặc nói: “Người hối hận ?” 

“Đúng ta hối hận. Vì đã để vịt đó ra đi trong cô độc. Ta sẽ không ngăn cản các con, chỉ mong các con có thể chịu được nỗi đau đó, vì đăng sau lời chú còn có một ý tứ: “Nếu cùng nhau rút lông thiên mệnh của kẻ kia, thì cả hai cùng nhau vượt qua khổ nạn, chân chính bên nhau cả đời”. Hơn trăm năm qua, cuối cùng ta cũng nghiệm ra được.”

Ngày hôm đó, Vịt tổ đã bảo hộ bọn họ suốt nghìn năm nay trước mắt toàn thể cư dân vịt, rút lông thiên mệnh, từ bỏ tiên cốt, vĩnh viễn không siêu sinh.

Ngày hôm sau, tại góc tối nhất của hồ, họ thấy có hai vịt cuộn tròn lẫn nhau. Cả hai đều đen tuyền, bên trái bụng cùng thiếu mất một chiếc lông.

Chết không đáng sợ, đáng sợ là chết trong cô độc.

Posted in Đoản văn.

[Ngắn] Người là “hậu phương” của ta.

Hắn luôn là người lính lạc quan nhất trong quân đội. Theo ta là vậy.
Ra chiến trường hùng dũng vác giáo chiến đấu. Khi bị thương vẫn nở nụ cười chống đỡ.
Ta ghét chiến tranh.
Ta hỏi hắn, vì cái gì mà khi đánh giặc vẫn lạc quan như vậy ?
Hắn nói, buộc chính mình lạc quan trong mọi hoàn cảnh là điều kiện để mình có thêm sức chiến đấu. Thử hỏi, một người lính có không sức chiến đấu thì ai sẽ là kẻ xung trận đánh giặc ? Lại hỏi, nếu giặc ác không trị thì làm sao bảo vệ cho hậu phương của chính mình ?
Hắn ngây ngô bảo vệ hậu phương của hắn như thế, ta không trách được.
Khát vọng của người lính, là mở mắt ra thấy được ánh sáng. Chỉ khi đó người lính còn cảm thấy mình đang sống, vẫn còn khả năng xông pha chiến trường, bảo hộ “hậu phương” của mình.
Khát vọng, ai cũng có. Nhưng không phải ai cũng đạt được.
Chiến trận kéo dài liên miên. Thây người chất đầy biên cảnh. Máu chiến sĩ dâng đầy thành sông. Chiến tranh vẫn chưa kết thúc.
Một người lính, luôn phải sẵn sàng đón chờ “bóng đêm” của mình kéo tới.
Năm ấy chiến sự căng thẳng. Thư cấp báo mỗi lúc một gấp. Người ngã xuống mỗi lúc một tăng. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc trên chiến trường, chỉ có nụ cười và lạc quan của hắn đã giúp ta tiến bước.
Hắn là khát vọng sinh tồn, là ánh sáng để ta tiến tới. Nhưng khát vọng là thứ xa vời trên chiến trường, “Bóng đêm” của ta ập tới.
Hắn mang theo nụ cười lạc quan ngã xuống.

Giữa cảnh đao kiếm loạn lạc, ta lại rõ ràng, chân thực nhìn kẻ địch một giáo đâm xuyên ngực hắn, bức đi khát vọng của ta.

Không!!!

Ta đã gào lên khi nhào tới cạnh hắn.

Hắn khẽ mấp máy môi nói vài câu, hậu phương của ta… làm sao giờ…
Ta nói, ta sẽ bảo hộ. Ngươi yên tâm.
Hắn yên lòng nhắm mắt.

Chiến sự kết thúc. Quân ta chiến thắng trở về. Mười năm chiến trận, có kẻ bỏ cả thanh xuân, người bỏ đi sức khỏe, hay thậm chí là sinh mạng chỉ vì muốn bảo hộ “hậu phương” sau lưng mình.
Trước kia ta không có “hậu phương”, giờ ta đã có.

Đó là ngươi. Tất cả mọi điều của ngươi ta đều bảo hộ.

Vì ngươi là khát vọng mà ta hướng tới.

Năm đó trên chiến trường, ta thấy ngươi đau lòng ôm chặt ta.
Ta nói, hậu phương của ta… làm sao giờ…
Ngươi nói, ta sẽ lo. Ngươi yên tâm!

Nay ngươi bình an trở về, ta rất vui.
Kỳ thực, hậu phương của ta, luôn là ngươi.