Posted in Siêu đoản văn [Đam mỹ]

SĐv-19

@69 

“Bởi vì em, nên anh mới bẻ cong chính mình, để hai đường thẳng chạm nhau. Tại sao cuối cùng em vẫn rời đi ?!”
“Anh cũng nói, anh bẻ cong chính mình để hai đường thẳng chạm nhau có điểm chung, nhưng, anh không suy nghĩ xa hơn chút sao. Chúng ta là hai đường thẳng, mà đường thẳng là không có giới hạn tận cùng. Hai đường thẳng chạm nhau tại một điểm, một điểm cắt chứa đựng bao thăng trầm, và nó lại tiếp tục đi thẳng, chỉ là chúng cắt nhau ngay lúc đó, nhưng lại rời xa nhau mãi mãi.”
Vậy, chúng ta nên là hai đường thẳng song song nhau, hy vọng mỗi ngày xích gần lại rồi trùng lên nhau, hay trở thành hai đường thẳng giao nhau, một lận cạnh nhau lại rời xa mãi mãi ?

@70
Lặng lẽ quan sát anh từ xa.
Lặng lẽ quan tâm anh ngay cả khi bên cạnh.
Lặng lẽ vui thay cho anh.
Lặng lẽ rơi nước mắt cùng anh.
Lặng lẽ chúc phúc cho anh.
Lặng lẽ cùng anh mừng lên chức làm cha.
Lặng lẽ bên anh.
Đến cuối cùng, lặng lẽ chết đi.
Khi không để lại trong anh sự tồn tại nào của bản thân mình

Thiên sứ hỏi cậu: Có đáng không?
Cậu trả lời: Là yêu, sao không đáng ? Dù là đơn phương, chung quy vẫn là yêu.

@71
Có một đôi bạn thân.
Cùng nhau sinh ra.
Cùng nhau sống một khu phố.
Cùng nhau học chung một lớp. Cùng nhau ngồi chung một bàn.
Cùng nhau thi đậu vào một trường đại học.
Cùng nhau tốt nghiệp loại giỏi.
Cùng nhau làm việc chung một công ty.
Cùng nhau lấy vợ một ngày.
Cùng nhau giấu đi tình cảm sai trái của mình với người kia.

@72
Yêu là gì ?
Triết học nói: là mối quan hệ thân mật hơn mức bạn bè giữa một nam và một nữ.
Văn học lại trả lời: là sự kết nối giữa hai trái tim tương lân với nhau.
Toán học lại cho rằng: là giao giữa điểm chung hai cá thể và hợp giữa quan điểm hai cá thể đó.
Vật lý có ý kiến riêng: là sự tác động qua lại giữa hai vật thể trong thời gian dài.
Sinh học nói rằng: là sự đồng hóa ý nghĩa, cảm xúc theo nguyên tắc nguyên phân rồi được tổng hợp lại, tích lũy tạo thành.
Địa lý ngang bướng cãi: là sự hình thành lâu dài theo thời gian dưới các tác động của ngoại lực và nội lực.
Vậy yêu rốt cuộc là gì ?
Là cảm xúc thuần túy nhất của con người, chỉ thể hiện khi bạn biết cảm nhận và trân trọng.

——-
19:15
10.09.15
#Quỳnhh

 

Posted in Siêu đoản văn [Đam mỹ]

SĐV-18

@62

Khi nhặt được Death note, ta luôn nghĩ sẽ gây được chú ý với cậu ấy. Nhưng ta đã nhầm.
Khoan đã, ta vừa thấy có gì đó rơi xuống sân sau…

Không thể tin được !
Ta luôn chờ thứ này từ lâu rồi !
Giờ thì cậu ấy sẽ chú ý đến ta thôi!!

– trích “Nhật ký nhặt được Sex note của Raito” –

@63

Từng giọt nước lạnh buốt ào xuống trên đầu cậu.

Quần áo ướt đẫm.

Lạnh.
Như muốn xua đi sự bức bối trong cậu.

Bỗng, anh xoa nhẹ đầu cậu và cười:

“Xong chưa em ? Tốn mấy ký nước rồi, giá nước mới lên mà cứ xịt mãi như thế thì tiền đâu mà đóng hả ? Về mở cha cái máy lạnh lên đi !!!!”

@64

Tôi mở cửa phòng ngủ tối ôm, chỉ có một ngọn đèn leo lắt từ chiếc đèn ngủ.

Em nằm đó, yên bình như một thiên sứ, dù cho vết roi và máu trên người em cũng không che mờ đi điều đó.

Em của tôi, thật đẹp.

Tôi lại gần, ngồi bên giường nhìn xuống em, ngón tay khẽ di động trên làn da trắng nõn giờ đã chằng chịt vết thương.

Đột nhiên, em mở mắt nhìn tôi.

Vẫn là cái nhìn đó, không có ngôn từ nào khắc họa được nỗi ghê tởm trong mắt em.

“Em cứ nhìn vậy, tôi sẽ không đảm bảo giữ được mình.” Em khiếp sợ nhìn tôi. Rồi bất ngờ em vùng dậy, chay ra ban công trong phòng, toan nhảy xuống.

“Em có thể, sao ?” Tôi đút hai tay vào túi và nhìn em.

Em mím môi không nói.

Tôi định bước đến và kéo em như mọi lần thì…

Em nhảy xuống.

Từ tầng 12 của chung cư nhảy xuống.

Tôi điếng người, vội lao tới chụp em, nhưng không kịp.

Và rồi…

“NGẠC NHIÊN CHƯA !?” Em lơ lửng trên không và cười với tôi, trong khi bản thân em đang xoay lưng lại.

@65

Vật thô ráp ấy từ từ tiến vào sâu trong cậu.

Dòng khoái cảm dâng lên tê liệt.

Rồi, “dòng điện” ấy tăng cao.

Nóng hổi.

Và bùng nổ trong cậu.
.
.
.
.
.
.
“Mẹ ơi, ổ điện nhà mình bị cháy rồi!!!”

———
13:26
25.09.15
#Quỳnhh

Nếu có ai là mem của page Nam Yêu Nam Thì Đã Sao ? sẽ thấy những đoản quen thuộc này.

Au là #QQ đó~~~~~~~~~

Posted in Siêu đoản văn [Đam mỹ]

SĐV-17

@59

“Một… hai… ba… Thầy ơi, khi nào hoa mẫu đơn nở hết cả vườn này thì em sẽ lấy thầy làm vợ nhé ?!!” Nam sinh chống cằm nhìn ra cửa sổ đếm, chốc lại ngẩng đầu lên hỏi.
Cốp. Một cây thước dài gõ thẳng vào đầu.
“Anh mà không giải xong bài này tôi bắt anh ra nhổ hết mẫu đơn để trồng lại đó. Có làm không ?”
Vị thầy giáo trẻ đẩy gọng kính, nghiêm mặt nhìn nam sinh.
“Thầy, em sai rồi ~”

——-
“Một… hai… ba… bốn… Em này, khi nào mẫu đơn nở hết chúng mình tổ chức lễ cưới đi. Anh không chỉ muốn có giấy kết hôn đâu.” Nam nhân hai tay chống má ngước nhìn người trước mặt.
“Anh làm ơn nộp bản thảo cho tôi đi. Nếu không ngay cả lá mẫu đơn anh cũng không có mà đếm đâu.”
“Vợ~ anh sai rồi ~”

——–
“Một… hai… Em này, anh không muốn mẫu đơn nở hết thì em mới tỉnh dậy đâu. Em ngủ lâu qía rồi đó.” Nam nhân ánh mắt ôn nhu nhìn người kia.

Đáp lại nam nhân chỉ là tiếng tít tít kéo dài của máy đo nhịp tim.

“BÁC SĨ, BÁC SĨ !!!”
Nam nhân nhận ra âm thanh của máy đo, vội vàng ấn nút gọi bác sĩ.

“Xin mời anh ra ngoài để chúng tôi kiểm tra.” Không lâu sau bác sĩ cùng các y tá hấp tấp chạy tới. Bệnh nhân của phòng nhanh chóng được chuyển sang phòng phẫu thuật.

Cửa phòng phẫu thuật liên tục được mở ra, các y tá ra vào nối tiếp nhau, ai nấy đều mang vẻ mặt nghiêm trọng. Chợt có tiếng hô gấp rút: “Chúng ta đã gần hết nhóm máu RO- dự trữ rồi. Nếu không đủ máu, e là khó có thể tiếp tục tiến hành phẫu thuật.”

“Tôi… tôi cùng nhóm máu này.” Nam nhân vẻ mặt lo sợ nhìn y tá.

“Thưa ngài, chúng ta không thể lấy máu của ngài. Ngài mắc chứng huyết áp thấp, việc lấy máu với số lượng lớn sẽ ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe ngài…” Y ta chưa kịp nói xong đã bị ngắt lời “Tôi nói một lần nữa, tôi cùng nhóm máu với cậu ấy, chỉ có tôi mới cứu được cậu ấy.”
“Nhưng thưa ngài–“
“TÔI KHÔNG MUỐN NHẮC LẠI LẦN NỮA!”
“Vâng…” Y tá cũng bị khí thế của nam nhân làm hoảng hốt theo.

—–
“Hàn tổng, ngài tỉnh rồi. Ngài đã hôn mê sâu gần một tháng rồi.” Nam nhân nặng nề mở mắt, đã bị tiếng ồn xung quanh làm cho có chút khó chịu.

“Tiểu Đơn đâu ?” Nam nhân hỏi một câu làm cả phòng rơi vào tĩnh lặng.

“Tôi hỏi lần nữa, TIỂU ĐƠN ĐÂU !?” Nam nhân bực dọc gắt lên.

“Hôm nay… gần tròn một tháng..
từ ngày mất của Tiểu Đơn.” Một người trong phòng không chịu được khí thế của nam nhân vội lên tiếng.

Xoảng-
Chiếc tách nhỏ rơi xuống sàn.
Vỡ tan.

“Không thể nào… KHÔNG THỂ NÀO!!!! CÁC NGƯỜI NÓI DỐI!! TIỂU ĐƠN KHÔNG CHẾT!!! EM ẤY ĐANG ĐỢI TÔI… đúng rồi, em ấy đang đợi tôi. Tôi phải đi tìm em ấy.” Nam nhân nhãn thần trống rỗng, tự nhủ với bản thân liền lao xuống giường, tông cửa chạy ra ngoài.

“Hàn tổng!! Hàn tổng!! Ngài đứng lại a!! Tiểu Đơn đã chết rồi!!”

“Tôi không tin. Các người lừa tôi. Tôi phải đi tìm em ấy-“
“Hàn tổng coi chừng!!!!”

Két–
Rầm!

——-
“Mấy người thấy người ở tầng 4 không ?”

“Nghe đâu hắn vì người yêu chết nghĩ quẩn nên đâm đầu vào xe chở hàng tự tử đó.”

“Thiệt hả !? Có phải người mà là giám đốc công ty gì đó không !?”

“Hắn chứ ai.”

—-
“Tiểu Đơn, anh không chờ mẫu đơn nở nữa. Em về với anh đi.” Nam nhân bó gối nhìn hàng mẫu đơn trên ban công cười ngây ngô.

Xoạt.

Bỗng một cành mẫu đơn bị gãy, cánh hoa theo cơn gió mạnh thổi đến vòng quanh người nam nhân.

Tiểu Đơn, là em sao ?

———
22:42
15.09.15

#Quỳnhh

Posted in Siêu đoản văn [Đam mỹ]

SĐV-16

@56
“Nếu một ngày em quên mất anh thì sao ? Kiểu quên như mất trí nhớ ở trong phim ấy.” Cậu bâng quơ hỏi anh, hai mắt hướng lên tầng mây trắng, thẫn thờ nhìn.
“Thì anh sẽ không sống nổi chứ sao.” Anh xoa đầu cậu, híp mắt cười nhẹ.
—-
“Chia tay đi.” Cậu hờ hững thốt ra một câu.
“Tại sao ?” Anh vẫn rất điềm tĩnh, hỏi ngược lại cậu.
“Chán.”
Nói rồi, cậu xoay người rời khỏi quán cafe, hai tay đút trong túi áo khoác bông dày cộm nắm chặt lại, vò nát tờ giấy khám bệnh.

“Azhimers giai đoạn đầu, giờ thi đã gần qua giai đoạn hai rồi, có điều trị thì chỉ kéo dài được thời gian thôi.”
Tiếng bác sĩ văng vẳng bên tai cậu.
Đi được một đoạn khá xa, cậu nép mình vào tiệm hoa gần đó, nhìn người đàn ông đứng trước cửa quán cafe gọi điện thoại. Bỗng nhiên, xuất hiện một người phụ nữ quý phái, cô thong thả choàng tay người kia, tạo nên bức tranh trai tài gái sắc tuyệt đẹp.
Cậu cười khổ. Hay, cười nhạo chính bản thân mình.
Sở dĩ có thể lựa chọn điều trị, kéo dài thêm một thời gian bên người kia, rồi tìm cơ hội nói.
Nhưng, nói cho cùng, cậu không nỡ dập tắt đi hy vọng nhỏ nhoi của mình. Cho dù, hy vọng ấy là cậu tự xây nên.

@57
“Anh tính dọn đi đâu ?” Hắn thấy bạn cùng phòng của mình xếp đồ đạc, điệu bộ chuẩn bị rời đi thì lo lắng không thôi.
“Dọn đi du lịch với vợ sắp cưới, nhân tiện chuyển qua ở chung luôn.” Bạn cùng phòng chỉ lo xếp đồ, không nhìn thấy biểu tình mất mát, cố nén bi thương của hắn.
“À.” Hắn chỉ thốt ra một tiếng vậy thôi, nếu không hắn sợ mình sẽ kiềm được nước mắt.
Bạn cùng phòng nhìn hắn đang thờ, tốt bụng nhắc một câu: “Đứng nhìn gì vậy ? Sao không xếp đồ đi, sắp đến giờ bay rồi. Vé này không đổi giờ được đâu.”
Hắn: . . . . . . . . .

@58
“Thế giới này, đơn giản là ta muốn hủy diệt nó thôi.”

Katsura một chân đá hắn, hét lớn: “Takasugi, cậu có lo đi rửa chén không hả ?? Tí nữa Gintoki với bà xã Hijikata của hắn qua thì lấy gì mà ăn hả ?!! Có tin tối nay cậu ngủ ở sofa không !!?”

Katsura: “Ta nói, vợ là cả thế giới, có ngon thì diệt vợ đi.”

Takasugi: ” . . . Chén đâu, đưa anh rửa ? Để anh dọn nhà luôn cho.”

——
15:16
21.08.15
#BTV
Đừng trách tác giả hủy hình tượng của Sama, tác giả chỉ muốn thấy bộ dạng chân chó của Sama với vợ thôi ˊ ▽ ˋ̀

Posted in Siêu đoản văn [Đam mỹ]

SĐV-15

@53
– Tôi không muốn đứng, bởi vì tôi mỏi chân. Chân đứng lâu sẽ khuỵu xuống, tay chống mãi yếu dần. Thà nằm im nhắm mắt vùi sâu trong giấc ngủ, ít ra khi mở mắt sẽ không thấy bóng đêm vô hạn.

– Đàn ông phải mạnh mẽ lên chứ, em chỉ đi mổ mắt thôi mà. Có cần lo lắng thế không ? Vào trong đó với em còn có anh mà. Đừng lo.
Kết quả, phẫu thuật thành công, cậu với đôi mắt sáng đi tìm anh. Hóa ra, ra khỏi phòng mổ, chỉ có một.

@54
Cậu ghét hắn, vì hắn là kẻ đã gây tai nạn hại chết bố mẹ cậu.
Cậu ghét hắn, vì hắn có tiền, thuê luật sư giỏi nhất. Hắn trắng án, vi phạm thuộc về người chết.
Cậu khi ấy chỉ là một thanh niên, nhìn kẻ sát nhân là hắn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Cậu hận, hận kẻ có tiền, hận luật pháp, hận ông trời không có mắt.

Vì trả thù, cậu tiếp cận hắn, làm hắn say mê cậu.

Cậu biết, nếu cột một con chó vào chân bàn thì lâu ngày khi tháo xích ra thì con chó sẽ luôn quanh quẩn bên cái bàn. Còn nếu thả con chó vào cái phòng tối thì lâu ngày khi thả ra, con chó sẽ luôn sống trong lo sợ.
Hắn là con chó, sa vào tình yêu của cậu là bóng tối.
Kế hoạch xảy ra hoàn hảo, cho đến khi cậu nhận ra mình cũng yêu kẻ đó.

Nhìn người đàn ông bị mình chà đạp bấy lâu thoi thóp trên giường bệnh, cậu mới biết mình đã làm sai điều gì.

Hối hận ? Sao không chứ.

Căm hận ? Luôn tồn tại.

Tuy thế, hắn vẫn chờ ngày kẻ kia tỉnh dậy.

1 tháng, hắn chờ.
5 tháng, hắn chờ.
3 năm, hắn vẫn chờ.

Kì tích xuất hiện. Hắn từ giấc ngủ tròn 3 năm tỉnh dậy.

Cậu thề sẽ không buông tay lần nữa, không để con người này phải chịu tổn thương gì nữa. 3 năm qua, cậu đã thấu được bao nhiêu cảm xúc từ người này.

“Tôi thề, sẽ không để anh biếy mất lần nào nữa.”

Đó là câu đầu tiên cậu nói với hắn khi hắn tỉnh dậy.

Hạnh phúc đến với cậu đã khó khăn, nay cậu phải giữ chặt nó.
Mọi điều tốt đẹp cuối cùng cũng xảy ra, cho đến khi…
Hắn tự sát.
(To be cont…)

@55
Giờ Mĩ thuật, cô cho đề tài vẽ về ước mơ tương lai của em.
Cô giáo hỏi Tiểu Ca: “Tiểu Ca, sao em không vẽ gì vào tranh ?”
Tiểu Tà trả lời: “em sau này muốn lấy Ngô Tà làm vợ, nhưng không biết vẽ thế nào ?”
Cô giáo: . . .
——-
21:42
02.08.15
#Quỳnhh.