Posted in Siêu đoản văn [Đam mỹ]

SĐV- 5

@17

_ Con yêu đến giờ đi ngủ rồi. Ngủ mau đi.

_ Mẹ, con muốn nghe mẹ kể truyện cơ~ *nũng nịu*

_ Hừ ( cười nhẹ) được thôi nhóc quỷ, con phải hứa là nghe xong sẽ ngủ đó.

_ Dạ!

_ Được rồi. Ngày xửa ngày xưa, trong một vương quốc nọ có một nàng công chúa xinh đẹp bị giam cầm. Bỗng một ngày có một chàng hoàng tử đẹp trai đến giải cứu nàng…

_ Và cuối cùng, hoàng tử và kỵ sĩ sống hạnh phúc bên nhau cả đời.

_ Tại sao không phải là hoàng tử và công chúa hả mẹ ?

_ Công chúa chỉ là cái bìa thôi con, phải nhớ, tình yêu nam nam mới là vương đạo.
Có bà mẹ là hủ nữ thế này thì tương lai mầm non này sẽ ra sao đây !!!

@18

Bộp.

_ Thưa khách quan, tuy đây là quán bar, nhưng tôi không phải là kĩ nam mà chỉ là bồi bàn thì việc đánh mông tôi thế này sẽ ảnh hưởng đến lòng tự trọng của tôi – nam bồi bàn xinh đẹp vẻ mặt lạnh lùng nói với nam nhân dáng người ngả ngớn trên ghế.

_ Vậy sao…

Bộp.

Nam bồi bàn nhìn nam nhân, xoay người buông lời nói:

_ Tối nay về anh ra ngoài cửa ngủ.

_ Vợ~~~ anh biết lỗi rồi !!!!

@19

_ Hộc hộc… binh nhì Liêu, cậu nói xem tại sao đội trưởng sáng nay lại bắt toàn đội chạy 50 vòng trên cái quảng trường kinh khủng này vậy ?

_ Vì tối qua đội phó hóa cầm thú, 3h sáng mới chịu buông tha.̃

@20

Em sao cứ cười mãi thế đồ ngốc này, đồ ăn nguội rồi kìa.

..

Di, thể nào trời mưa to em lại cười, lúc trước chẳng phải em ghét mưa lắm sao ?!

..

Đồ ngốc em đừng cười mãi vậy. Mau ngủ.

..

“Thằng điên, trả ảnh thờ của con trai tao đây !!!!!”

*********
#Quỳnhh

09.08.15

Posted in On-going

Salad -Chương 3: Ngu ngốc gặp Biến thái. Nhị kiến khuynh tâm?!!!

Hiện tại…

Hồng Kông 2 năm sau, 2007…

«Baba, những người này là người quen của ngươi ? Bọn họ vóc dáng thật tuyệt a. Các ngươi phải đảm bảo là đem hắn về tóc không mất một sợi, đứt nửa đoạn tóc chặt nửa cánh tay a. Hihihi~…» – trong căn phòng rộng rãi nhưng không khí nơi đây lại tuyệt nhiên thâm trầm, vì tiếng cười của trẻ con mà lại thêm phần quỷ quyệt, ma chướng khiến người phải rợn cả gáy, ma hồn phi phách tán. Trước chiếc bàn bằng gỗ zitan(*) màu tím than quý phái thanh cao, dọc theo mép bàn có dát hai lớp vàng mỏng, tại bốn khóe bàn có một miếng đệm sắt nhọn chế tác từ kim cương đen nguyên chất có thể cắt đứt mạnh máu với một cái quẹt tay như chuồn chuồn lướt nước (Mì: quỷ hút máu có khác (ಥ_ಥ) thiệt là GATO). Trên mặt bàn, vô số tấm hình chụp nằm rải rác mà theo góc độ chụp thì có lẽ là chụp lén. Và nhân vật trong tấm ảnh, không ai khác ngoài Hiểu Tiếu Văn – Tiểu Cúc của chúng ta (Mì: gọi tiểu Cúc thấy nó cứ gái tánh sao ấy (〜 ̄▽ ̄)〜 ). Mỗi tấm ảnh là mỗi hoạt động của Cúc Cúc trong hai năm nay, hầu như không có hoạt động nào trùng với hoạt động nào, Cúc Cúc nhà ta thật là hoạt động phong phú nga~.

——-

Trung Quốc Đại Lục, 2009…

Tiếng bước chân càng lúc càng dồn dã, tiếng quát tháo, chửi rửa thô tục cứ liên tục vang lên không ngừng trong “ngôi nhà” chưa tới 50m²:

«Con m* nó lão già chết tiệt! Gần 50 mà không khác gì thanh niên trốn một phát chẳng biến cmn đâu mà tìm. Khốn kiếp ! Lão đầu khốn kiếp !»- cứ sau mỗi từ “khốn kiếp” là tên kia lại nện chân xuống cái sàn nhà yếu ớt, mong mang, dễ vỡ ấy một phát mang đầy cường lực, khiến cho chân tường gần đấy theo bước nện chân là lại tróc ra một ít vôi trắng xóa.

«A cha, mấy người này có quan hệ với ngươi a ? Sao ngươi lại quen biết mấy người này ?» – Đáp lại giọng nói ngây thơ, đáng yêu mà lại cao tới hơn 70 dB là tiếng gậy đập mạnh xuống gầm bàn, nơi có hai bóng người đang ôm nhau run tẩy dưới đó.

« Cmn lão tử đây không giỡn nhá ! Mau lăn ra đây. Người là cái lão già chết tiệt. Đã ký giấy bán con mà ra vẻ nhân từ…#@$%%#%@»

Những câu sau đó, hai người dưới gầm giường không ai nghe lọt. Họ bị hai chữ kia làm cho hồn phách thất lạc. Bán con… hắn muốn bán con…? Cúc Cúc tâm bỗng như bị tạt một xô nước lạnh. Buốt giá. Tê tái. Hắn ở bên a cha đã hai năm từ khi mẹ bỏ đi, rõ ràng hai người tình cảm rất tốt, sao lại có thể….

Một bóng đen từ gầm giường vụt ra, phóng nhanh đến chỗ tên nam nhân mặt mày hung tợn, hai tay bấu víu trên cổ hắn.

« Ngươi nói ai ? Ai bán con ? Chắc không phải a cha chứ ? Ngươi nói… nói đi… hức… hức.»

« Nhóc con đáng chết dám xì nước mũi lên áo tao. Biến đi cho rảnh nợ»- Rầm một tiếng, tên cao to thẳng tay ném Cúc Cúc lên giường, sự va đập làm cho y phục nhỏ bị xộc xệch, lô ra một mảng da thịt trắng xóa, mềm mịn như lụa. Bốn tên sắc lang nuốt nước miếng, trong mắt hiện rõ tia dâm dục hèn hạ.

«Đại ca, nó thấy vậy lại rất hợp khẩu vị ngài. Ngài thấy có nên… hì hì…»- một tên có vẻ là thuộc hạ đang nài nỉ đại ca hắn giữ món mồi trước mắt. Hàng hiếm nha. Mấy tên còn lại hai mắt sáng rực lên, bộc lộ sự đê hèn hết mực.

« Ngươi cũng hiểu ta đấy chứ. Hà hà… các ngươi giữ chặt tay chân nó lại cho ta. Tiểu mỹ nhân, để đại gia yêu thương ngươi nhé» – vừa cười dâm dục tên cao to vừa mò lên giường, hai tay cách lột bỏ y phục lần mò khắp thân thể đứa bé đang bị giữ chặt hai tay, chân bị mở rộng thành hình chữ M đầy khuất nhục.

Cúc Cúc tuy ngốc , nhưng cũng hiểu chuyện gì sắp xảy ra. A đây không phải là chuyện hai ca ca nhà bên hay làm sao ? Hắn một lần qua chơi đúng lúc cao trao của hai người, lại còn ngồi coi ăn bánh tỉnh bơ như xem Tom & Jerry (Mì: đây là T & J phiên bản người (〜 ̄▽ ̄)〜  em nó có tố chất làm hủ….). Đại ca ca không phải nói loại chuyện này rất đau hay sao, mà đau thì sẽ không ăn uống, hoạt động được gì. A không được! Ta còn phải phụ a cha bán hàng, còn thịt nướng nhà Phương đại thẩm, còn đậu hũ Ma bà nhà Trương thúc a. Không được!

« Thả ta ra. Nhà người thả ta ra. Hỗn đãn…hức hức…»

Rầm một tiếng, cánh cửa ban nãy còn dính được chút xíu bên bản lề nay chỉ còn là vài mảnh gỗ không ra hình ra dạng nằm khóc tỉ tê trên sàn nhà.

Rồi! Ta nói quá được chưa, người kể chuyện có quyền nói quá mà!!!!

« Các ngươi cũng giỏi nhỉ ? Ta nhớ chỉ kêu các ngươi đem người về chứ đâu kêu dùng mọi cách để đem về, huống chi còn dám đụng tới hắn. Ngươi coi lệnh của ta là cái thứ gì !!?» – một thanh âm trong trẻo mang theo băng lãnh sắc bén như dao cắt phanh tấm màn dâm dục đang bao phủ khắp căn phòng.

« Oắt con, nhân lúc ông đây còn nhẹ nhàng thì mau biến đi. Hỉ mũi chưa sạch còn đòi làm anh hùng cứa mĩ nhân. Cái thể loại… oái… đau quá…» – tên to cao đang thao thao bất tuyệt thì bị Cúc Cúc cắn phập một phát vào tai, máu từ tai chảy len xuống cổ. Nhìn sướng con mắt quá !!!

« Con ** nó nhà ngươi dám cắn tai ông, ông yêu thương thì đ** chịu phải không ? Ta cho mi cắn! Cho mi cắn!» – Hắn vừa gầm lên vừa tát Cúc Cúc liên tiếp, máu từ khóe miệng cũng đã rớm rớm ra, một bên má sưng vù, nhìn thê thảm hết sức.

« Tên khốn nhà ngươi dám cắn nó !!!» – bóng đứa trẻ vọt thẳng lên tống cho tên cao ta một đấm rồi rút súng chĩa vào đầu hắn.

( BTV: Súng đâu ra thế!!!? #Mì: con xã hội đen mà lị~~)

« Tao đếm tới ba, mày mà không thả nó ra thì cứ lên bàn thờ ngồi ngắm gà khỏa thân nhá! Một…»

« Oắt con leo xuống cho bố mày» – tên cao to giả điếc, có lẽ hắn không tin một đứa bé như nó có thể làm nên trò trống gì.

«Ba… »

Đoàng.

Tính sai rồi. Đứa bé ấy đã bắn bao nhiêu người. Chỉ mình nó mới biết.

Cúc Cúc trơ mắt nhìn tên cao to ngã xuống giường, mắt mở to, đồng tử co lại. Nó nhìn chằm chằm vào giữa trán hắn, nơi viên đạn cắm vào, đang rỉ từng giọt máu, đỏ sẫm.

« Còn ngươi…» – đứa bé liếc nhìn nó – «theo ta về, ngươi và hắn (chỉ Cúc papa) từ nay về sau không còn quan hệ, hắn đã kí giấy bán con từ 2 năm trước. Ngươi không còn là Hiểu Tiếu Văn của Hiểu gia nữa. Kể từ giờ, ngươi là nô lệ của Hoài gia ta, a, hay nói đúng hơn là nô lệ của ta. Tự do ? Vĩnh biệt nó đi. »

Đứa bé hất cằm với đám người đằng sau, từ trong đó hai nam nhân mặc vest đen tiến lên túm Cúc Cúc.

Nó im lặng.

Không nháo.

Không khóc.

Chỉ đứng đó. Im lặng. Nhìn cha mình.

Nó yếu ớt gọi:

« Cha… tạm…a , vĩnh biệt »

Kể từ đó, tâm của một đứa bé tên Hiểu Tiếu Văn đã chết đi một nửa. Gia đình. Hừ ! Đáng tin thật !!!?

Tong. Tiếng giọt nước mắt rơi xuống đáy lòng. Mẹ ơi, giờ con là ai ?

*******
09.08.15
#Ramen

Ngâm giấm muốn trương phềnh lên rồi… ây da~~ định chương sau SM ẻm một màn… có nên hông ta… cho ta ý kiến đi *ôm chân bạn đọc*  không cho ta nản ta kéo hố tử thần.

Thím BTV: . . . . . . . .  = A =

(*) gỗ zitan:   Gỗ Zitan được tất cả các thợ làm tủ kệ truyền thống Đông phương cũng như Tây phương đánh giá cao như là loại gỗ tốt nhất để làm tủ kệ. Những món đồ nội thất quý giá làm bằng gỗ Zitan được các nhà quý tộc Nhật Bản nhập khẩu từ Trung Quốc từ rất sớm trước giữa thế kỷ thứ 8. Tuy nhiên, ở Trung Quốc, loại gỗ này đã được biết đến từ thế kỷ thứ 3. Màu sắc của loại gỗ này thay đổi từ nâu đỏ đến tím than, hoa văn từng mẫu gỗ hết sức độc đáo và đẹp như vẽ. Khi cũ đi, tấm gỗ có màu đen như sơn mài, và vân gỗ trở nên vô hình. Gỗ Zitan là loại gỗ nặng cứng và nặng nhất trong các loại, và không nghi ngờ gì nữa, đó cũng là loại gỗ đẹp nhất.

Bởi vì loại gỗ này rất quý nên chỉ được dùng tạo nên kiệt tác, và những món đồ nội thất của tất cả các nhà sư tầm đều làm từ gỗ Zitan và được lưu giữ cực kỳ trang trọng.

Hầu hết gỗ Zitan xuất xứ từ khu vực Đông Dương và đôi khi từ các vùng phía Nam Trung Quốc. Gỗ Zitan cũng được tìm thấy ở Nam Mỹ và được biết đến với tên gọi Hồng Mộc xứ Brazil.

Hồng Mộc Brazil quá quý giá nên gỗ này được bán theo trọng lượng chứ không theo thể tích.

(Nguồn: http://www.authentiquehome.net/go-qui/)

Posted in On-going

Trọng sinh -Chương 3: Hồ Vương, đại biến thái.

Từ xưa đến nay, người và yêu vốn không chung bầu trời, trong suy nghĩ của người đời, việc thở chung một bầu không khí với cái lũ yêu tinh đó là một sỉ nhục. Còn yêu tinh thì coi việc con người xuất hiện sẽ làm ảnh hưởng việc tu luyện của chúng, nên chúng luôn quấy nhiễu con người, thậm chí là đe dọa đến tính mạng họ. Chúng coi dương khí người phàm là tiên đan tốt nhất để nâng cao tu vi nên ra sức cướp đặt. Mâu thuẫn giữa người và yêu cũng từ đó càng khó cứu vãng.

Các vị tiên la không muốn phải phiền lòng xuống nhân gian cứu vãng mối quan hệ, nên đã quơ tay gom hết yêu tinh đem đến Mộc Linh Sơn, dựng kết giới, tách biệt hay chốn yêu – người.

Tuy vậy, cứ hai trăm năm kết giới lại mở ra để chúng yêu đi tìm kiếm những yêu tinh còn sót lại bên ngoài đem về giao cho những hộ yêu không có con nuôi dưỡng. Trong đó có Cửu Vĩ Hồ – Hồ Nam Khán.

Nam Khán nguyên bản là một con cáo tinh tầm thường, tình cờ gặp trúng một vị dược sư nuôi dưỡng, hàng ngày mang tiếng bồi bổ thuốc tốt nhưng nó biết, thực chất là một con chuột bạch thí nghiệm thôi (thứ lỗi vì dùng từ hiện đại~).

Hàng ngày bị lôi ra thử thuốc, từ thuốc độc đến thuốc bổ. Hôm nọ, tình cờ dược sư đánh rơi một viên đan bị nó bắt được, do luyện từ tinh thần hễ gặp thuốc là nuốt của dược sư, nó đem nuốt trọn. Ai ngờ đó là viên long châu của Bạch long từ cổ xưa truyền, vô tình rơi vào tay dược sư, nay nằm trong bụng cáo, nó cảm thấy toàn thân phát nhiệt, xương cốt nứt vỡ, toàn thân đau như lửa đốt. Nó chỉ kịp ré lên một tiếng rồi ngất lịm.

Khi mở mắt ra, đập vào mắt yêu của nó là khuôn mặt của dược sư phóng đại, người thấy nó tỉnh trên mặt liền lộ rõ vẻ vui mừng. Nó nghe người hét lên: “Lão thiên gia, đa tạ ngài ban cho con một con cửu vĩ hồ a. Vầy khỏi lo chết nửa chừng khi thử thuốc a.”

Mặt nó phủ đầy hắc tuyến (- _ – ||||)

Lật bàn, thế tôi tưởng người lo cho tôi chứ. Khốn.

Tất nhiên là nó nghĩ trong cái đầu nhỏ não nhỏ của nó thôi.

Chợt nó ngộ ra, trước giờ cho dù người nói gì với nó, nó đều không hiểu, nói chi là có suy nghĩ như vậy. Chả lẽ, thuốc của người làm cho nó biến thành quái thai rồi đi.

Dược sư vừa hạ cơn đắc ý liền bắt gặp hình ảnh một con cửu vĩ hồ với 9 cái đuối cửu sắc tuyệt đẹp, đang cào tường.

Dược sư : . . . Có tiến hóa cũng vẫn là não nhỏ.

Như hiểu được sự lo lắng của nó, dược sư ôm nó vào lòng, vuốt bộ lông mềm của nó: “Ta biết ngươi đang lo. Ngươi không phải quái vật gì cả, người chỉ tình cờ nuốt phải long châu, tăng thêm hơn năm trăm năm tu vi, kết hợp thuốc ta bồi bổ cho ngươi nên cơ thể ngươi mới phát triển như vậy”

Nó vừa yên tâm một lát, lại bị dược sư quăng vào vào hố sâu vạn trượng: “Nên giờ ta mới có một con chuột thử thuốc cực tốt.”

Hồ yêu: . . . Trong mắt người, con là cái gì !!?

Dưới sự ‘chăm sóc’ tận tình, kết hợp với ‘chương trình tu luyện vui – khỏe – trẻ’ được đề ra bởi dược sư, không quá hai tháng là nó đã có thể hóa thành người, và thực hiện vài phép cơ bản.

Ngày nó thử biến thành người, nó cứ tưởng dược sư sẽ hai mắt mừng rỡ và ôm lấy nó, kết quả lại thấy khuôn mặt đau đớn của người.

“Thiên a!!!! Tại sao lại mỹ nam thanh tú !!!? Nam nhân cường tráng anh tuấn đâu a!!!?”

Nó: . . . (- _ -|||)

Dược sư thích nam nhân, nó biết. Dược sư nằm trên, nó biết. Nhưng việc người thích đè nam nhân anh tuấn, nó không biết.

Thoắt cái hai người bên nhau thêm hai tháng thì đến hạn kết giới Mộc Linh sơn được mở ra, hạn mở chỉ có hai mươi tư canh giờ (khoảng 2 ngày), dược sư ôm nó vượt đèo lội suối, qua mọi khó khăn đến đặt dưới chân núi.

Dược sư kể với nó vậy, chứ thật ra nhà người ngay chân núi, người cho nó ăn thuốc mê rồi buộc gói chặt chẽ, đá lên núi.

Khi tiểu hồ tỉnh lại, thấy mình ở nơi xa lạ, lại thấy có những kẻ giống mình, suy nghĩ đầu tiên của nó là: Dược sư, người lại tạo nghiệt gì đây!

Vì là cửu vĩ hồ quý hiếm, lại mang trong người linh lực hai trăm năm, nó được sơn trưởng đích thân dạy dỗ, với hi vọng tạo nên Vương mới cho Mộc Linh Sơn. Công cuộc dạy dỗ phải nói là nhẹ nhàng hơn ‘chương trình tu luyện vui – khỏe – trẻ’ mà người cho nó tập, nhưng cường độ lại nhiều hơn mấy lần. Nó ngày đêm tu luyện, chỉ mong ngày trở nên mạnh hơn, trở thành vương, khi đó có thể tự do ra vào kết giới mà ra ngoài tìm lại người.

Thấm thoát, thế mà qua năm năm. Ngày nó gặp lại người, là khi người nắm chặt chân trước của nó ném lên vách núi, để bản thân mình rớt xuống vực Huyền Sơn. Nó không hiểu người làm vậy là gì, nó chỉ thấy khi đó người nở nụ cười nhẹ nhõm. Người cười nhẹ nhàng, nhưng làm lòng nó trĩu nặng, và nó nhảy xuống theo.

Khi mở mắt ra, nó thấy trước mắt có một túp tranh, và người đang ngồi trên chõng tre húp cháo, là dược sư.

Khi đó, trong đầu nó xuất hiện một ý niệm: Người này, chỉ muốn đè hắn lên giường và làm chết hắn đi!

Hồ ly… có quý hiếm mấy, vẫn biến thái như cũ.

—-

09.08.15

19:05

#BTV

Giờ mỗi tuần một chương thôi, sắp vào học nên không thể viết liên tục được >”<

Giải thích: Về phần văn án ghi là Tiểu Hồ bỏ đi là năm trăm năm sau, trong truyện là năm năm, là vì thời gian bên trong – ngoài kết giới là chênh lệch rất lớn, kiểu như hai thế giới song song nhau. Hai trăm năm kết giới mở chỉ bằng hai năm ở nhân gian, bởi vì hàng năm đều có tiểu yêu xuất hiện bên ngoài kết giới, việc như vậy sẽ hạn chế lượng yêu tăng lên quá nhiều.

Tác giả chỉ muốn hư cấu vài chi tiết, đừng ném đá a~ *che đầu*

P/s: đừng tin văn án, không phải tác giả viết văn án đâu!!!