Posted in On-going

Trọng sinh chi thiên hạ đại loạn – #Quỳnhh

Tên nguyên: Trọng sinh chi thiên hạ đại loạn.

Thể loại: giang hồ, huyền huyễn, nhất công nhất thụ, tâm thần ảo tưởng mỹ thụ x bá đạo phúc hắc thê nô công.

Mẹ đẻ: #Quỳnhh

Mẹ nuôi: #Ramen [beta]

Tìm tòi mấu chốt: Nghiệm Ảnh | Minh Đỗ Tuân, phối hợp Chung Lệ Hoàn (aka Tiểu Bạch xà)|Hồ Nam Khán (aka Hồ nhi)

Tình trạng: On-going~

——————————–

Mục lục.

Quyển 1: Khởi đầu Biện Thái. Sư môn bất hạnh.

Văn án:

Truyền rằng đệ nhất dược sư “Diêm Quân” Nghiệm Ảnh sau một lần lên Huyền sơn hái thuốc bị ngã xuống vách núi, lúc về thì điên điên khùng khùng, suốt ngày mơ mộng vào thanh lâu làm tiểu quan.

Đồn rằng, võ lâm minh chủ Minh Đỗ Tuân nức tiếng gần xa sau một lần ngự Huyền sơn nghỉ dưỡng, từ đó biệt vô âm tín.

Chốn yêu thú có lời truyền tai, rằng Hồ vương Hồ tộc Hồ Nam Khán có sở thích thượng nam nhân. sau khi vượt qua đại thiên kiếp liền theo một nam nhân bí ẩn du ngoạn giang hồ, mất tích năm trăm năm.

Còn nam nhân ấy, là ta – một tiểu bạch xà nhỏ nhoi được đệ nhất dược sư “Diêm Quân” đạp phải rớt xuống núi, sau đó bị bắt đem về làm lao dịch không công.

Tiểu Bạch xà mệnh khổ a. Sư phụ điên, sư mẫu biến thái, sư đệ âm hiểm.

Thiên a! Thiên lí đâu rồi !?

Chương 1 

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương

Chương

(…)

——————–

Link Wattpad

Posted in Đoản văn.

Bạch Liên [Đoản]

Y vì hắn, giết đi cha mẹ. Người đời nguyền rủa y bất hiếu. Y chỉ cười cho qua chuyện. Nụ cười nhàn nhạt đọng bên môi y kéo dài từ ngày qua ngày, tháng qua tháng. Như cánh hoa luôn vây quanh đài hoa, vĩnh viễn.

Hoa có thể tàn, nhưng cánh không rời hoa. Cánh chỉ xa hoa khi có người làm hoa thương tổn.

Y là tướng quân thiếp thân của hoàng thượng. Có thể nói dưới một người trên vạn người.

Y một đời cẩn thận sống lại phạm phải sai lầm. Yêu người không nên yêu.

Ta hỏi người không nên yêu sao lại yêu, y nhàn nhạt cười rồi thốt hai tiếng: “Nghiệt duyên.”

Say rượu loạn tính, y bảo rằng việc y đã làm với người đó có lẽ đem đi tính mạng của y cũng không xóa được một phần tội lỗi.

Ta lại hỏi, người đó là ai lại có bản lĩnh làm Bạch tướng quân ngươi dằn vặt như vậy. Nét cười nhàn nhạt bên môi của y vẫn không buông xuống. Y im lặng không nói.

Ta tận mắt chứng kiến cảnh y hạ kiếm giết đi mẹ cha. Có lẽ đó là con đường giải thoát cho họ, cũng là một phần cái giá y phải trả cho người kia, y bảo thế.

Người ngoài không thấy một Bạch tướng quân trấn quốc ôm kiếm khóc bên thi thể phụ mẫu, chỉ thấy một Bạch tướng quân nhàn nhạt cười trước linh cữu đấng sinh thành. Họ không thấy.

Ta thấy.

Thanh danh Trấn quốc Tướng quân Bạch Liên qua lời đồn thổi nhân gian sụp đổ, chỉ sót lại một tên máu lạnh tàn sát cả người sinh ra  mình.

Năm Minh Đế thứ mười lăm, y mang thánh chỉ đến vùng biên cương của Minh Quốc và Man Quốc, trở thành chủ soái trong chiến trận Minh – Man. Ai cũng nói y đi chuyến này không khác gì đi Quỷ Môn Quan. Không ai thương xót cho y, lo y nguy hiểm, y trong mắt người đời ô danh chưa rửa lấy đâu ra một người lo cho y.

Ta lo cho y. Nhưng ta không phải là người.

Mười năm chinh chiến sa trường, y đem vinh quang về cho Minh Quốc. Nhưng đổi lại là một thi thể lạnh ngắt.

Trong mười năm ngoài biên giới, y không biết mình bị đem ra là bia đỡ cho bọn tham quan. Từ tham ô quân khố đến ngược đãi binh lính. Tội danh thành lập, y vốn phải mất đầu. Nhưng bây giờ một thi thể lạnh băng làm sao lãnh chỉ.

Hoàng thượng vì nể công y giành thắng lợi trong chinh chiến Minh – Man nên chỉ cho xóa tên y ra khỏi sử sách, không cho chôn cất trong hầm mộ hoàng gia, tùy tiện đem chôn nơi thôn qua hoang dã thay cho phơi thây ngoài đồng không mông quạnh.

Ta nhìn y đứng trong sảnh điện, nhìn linh cữu mình lại mỉm cười. Y nói, Tần Khanh, ta đây đã đủ chuộc lỗi cho ngươi chưa ?

Tần Khanh là tên của Đương kim hoàng thượng. Quân đế Minh quốc Tần Khanh, tự Minh Tần.

—–

“Tiểu Bạch, ta không muốn đọc kinh thư. Ta muốn đi bắn chim như lần trước cơ !!!” một tiểu hài tử xinh xắn mặt nũng nịu dụi đầu vào ngực một hài tử gọi Tiểu Bạch kia đang mang nụ cười nhàn nhạt ngồi bên cạnh.
“Thái tử, người lần trước không thuộc kinh thư đã trốn đi chơi làm Hoàng Thượng nổi giận rồi. Lần này không thuộc sẽ bị phạt đấy.” hài tử kia xoa đầu người đang dụi đầu vào ngược, cười khổ.
“Thái tử Thái tử cái gì, ta đã nói ngươi gọi ta là Khanh cơ mà” khuôn mặt đáng yêu hiện lên vài tia nóng giận.
Tiểu Bạch nhìn khuôn mặt bầu bĩnh tức giận không khỏi muốn nhéo mấu cái, nhưng người ia dù sao cũng là thái tử nên kìm chế.
“Khanh, ngươi chỉ cần học hết đoạn này thôi ta sẽ dẫn ngươi đi được không ?”
“Ân.”


Từng dòng ký ức ùa về trong đầu người trước mắt, ta nhìn hắn ôm đầu gầm lên rồi mạnh mẽ gạt hết mọi thứ trên bàn xuống trong lòng không khỏi cười nhạt một trận.

Ngươi vì hận y, ban rượu độc cho người thân hắn buộc y phải xuống tay kết liễu để giải thoát họ khỏi nỗi đau sống không bằng chết. Buộc y mang tội danh bất hiếu trên lưng.

Ngươi vì hận y, một tay hạ thánh chỉ buộc y ra biên giới. Ngươi biết y vì ngươi mà không màng tính mạng đem chiến thắng về cho ngươi.

Ngươi vì hận y, dù biết người kia vô tội nhưng lại nghe triều thần dèm pha, xóa đi một vị tướng quân tài giỏi của Minh quốc, để lại một tên hoạn quan sát hại cha mẹ.

Ngươi làm cho y như vậy, lấy tư cách gì để đau khổ. Ta trước khi rời đi đã để lại một câu như vậy trong mộng hắn. Nhìn hắn ngay cả ngủ cũng thống khổ.

Bạch Liên, ta chờ ngươi một ngàn năm luân hồi, nay đã có thể cùng ngươi đi đến cầu Nại Hà. Lúc này đi chắc có thể nắm được góc áo ngươi khi luân hồi chứ ?

Bạch Liên, ta yêu ngươi.

————–

#Quỳnhh

Cảm ơn sự góp ý của admin của Cúc Hoa Động, đã giúp tác phẩm này tốt hơn.